mỗi người lính là một câu chuyện (89)
mỗi người lính là một câu chuyện
“Tôi không biết vá đẹp… nhưng phải vá.”
Bà cười khi nói, nhưng ánh mắt lại rất xa.
Bà tên là Hà Thị Dung.
Trong những năm làm thanh niên xung phong, bà thường mang theo kim chỉ.
Không phải để may.
Mà để vá.
Áo rách.
Ba lô rách.
Giày rách.
Tất cả đều phải vá lại.
Không có cái mới.
Chỉ có sửa cái cũ.
Trong một lần hành quân, một người trong đoàn bị rách áo.
Không phải rách nhẹ.
Mà rách lớn.
Nếu không vá lại, sẽ rất khó tiếp tục.
Đoàn dừng lại trong thời gian ngắn.
Bà lấy kim chỉ ra.
Ngồi xuống.
Vá.
Tay run vì lạnh.
Vì mệt.
Nhưng vẫn làm.
Người kia đứng yên.
Không nói gì.
Chỉ chờ.
Vá xong, bà cắt chỉ.
Ngẩng lên.
Người đó nói:
“Cảm ơn.”
Một câu rất nhỏ.
Nhưng bà nhớ rất lâu.
Sau này, bà không gặp lại người đó nữa.
Nhưng mỗi lần cầm kim chỉ, bà lại nhớ.


