mỗi người lính là một câu chuyện (94)
mỗi người lính là một câu chuyện
“Tôi từng định đốt… nhưng rồi thôi.”
Ông lấy từ trong ngăn tủ ra một lá thư đã úa màu. Mép giấy mỏng, chữ viết đã nhạt đi nhiều chỗ.
Đó là lá thư ông nhận được trong những năm chiến tranh.
Không phải thư nhà.
Mà là của một người bạn cùng đơn vị.
Người đó viết trước một trận đi xa.
Không ai biết có quay lại hay không.
Trong thư, không có điều gì lớn lao.
Chỉ là vài dòng rất ngắn.
Hỏi thăm.
Dặn dò.
Và một câu cuối:
“Nếu tôi không về… thì đừng quên tôi.”
Sau đó, người viết thư không trở lại.
Ông giữ lá thư.
Có lúc nghĩ nên đốt đi.
Cho nhẹ.
Cho khỏi nhớ.
Nhưng không làm.
“Đốt rồi… thì còn gì để nhớ,” ông nói.


