mỗi người lính là một câu chuyện (96)
mỗi người lính là một câu chuyện
Mưa như thế này… ngày xưa là không đi nổi đâu.”
Ông nói khi đứng dưới mái hiên, nhìn cơn mưa rơi đều ngoài sân. Không phải cơn mưa lớn, nhưng dai dẳng, âm thanh của nó gợi lên một điều gì đó xa xăm.
Ông tên là Phùng Văn Tạo.
Trong chiến tranh, ông từng nhiều lần hành quân qua những con đường rừng mà giờ đây không còn ai nhắc đến.
Không tên.
Không dấu.
Chỉ tồn tại trong ký ức của những người đã từng đi qua.
Ông kể rằng mưa là thứ khiến mọi thứ trở nên khó khăn nhất.
Đất nhão ra.
Dốc trơn.
Nước chảy thành dòng nhỏ ngay trên lối đi.
Có những đoạn, mỗi bước chân đều phải dò.
Không vội.
Không được sai.
Vì sai một bước… có thể là trượt.
Có thể là ngã.
Có thể là không đứng dậy được nữa.
Ông nhớ một đêm mưa kéo dài.
Đơn vị phải di chuyển liên tục.
Không dừng.
Không trú.
Chỉ có thể đi.
Người trước cách người sau một khoảng vừa đủ.
Không ai nói chuyện.
Chỉ có tiếng mưa rơi trên lá.
Tiếng nước chảy.
Và tiếng bước chân lội bùn.
Trong đoàn có một người bị sốt.
Đi chậm dần.
Ông đi phía sau, để ý thấy.
Không nói nhiều.
Chỉ lặng lẽ đỡ.
Dìu.
Giữ nhịp.
Không để tụt lại.
“Lúc đó… không ai nghĩ mình giỏi,” ông nói,
“chỉ nghĩ là không được để người khác rơi lại phía sau.”
Đêm đó, họ đi rất lâu.
Không ai nhớ rõ bao nhiêu giờ.
Chỉ nhớ khi dừng lại, trời vẫn còn mưa.
Và ai cũng mệt đến mức không còn cảm giác.
Sau chiến tranh, con đường ấy dần biến mất.
Cây mọc lại.
Cỏ phủ kín.
Không còn dấu vết.
Nhưng với ông, nó vẫn rất rõ.
Không phải bằng hình ảnh.
Mà bằng âm thanh.
Mỗi khi mưa rơi, ông lại nghe thấy.
Tiếng bước chân.
Tiếng nước.
Và một con đường… không còn tồn tại trên bản đồ, nhưng chưa bao giờ biến mất trong ký ức.



