mỗi người lính là một câu chuyện (98)
mỗi người lính là một câu chuyện
Tôi nhớ tên… nhưng không nhớ rõ mặt.”
Ông nói như đang tự trách mình.
Ông tên là Hoàng Văn Dự.
Trong chiến tranh, ông từng đi cùng một người trong nhiều tháng.
Ăn cùng.
Ngủ cùng.
Hành quân cùng.
Họ nói chuyện với nhau rất nhiều.
Chia sẻ những điều rất bình thường.
Nhưng rồi, trong một lần làm nhiệm vụ, người đó không trở về.
Mọi thứ diễn ra nhanh.
Không kịp nhìn lần cuối.
Không có thời gian ghi nhớ.
Chỉ còn lại cái tên.
Rõ ràng.
Không quên.
Nhưng gương mặt… dần mờ đi theo thời gian.
Ông cố nhớ.
Nhiều lần.
Nhưng không trọn vẹn.
“Càng cố… càng không rõ,” ông nói.
Điều đó khiến ông day dứt.
Không phải vì quên.
Mà vì nhớ không đủ.
Sau chiến tranh, ông từng đi tìm thông tin.
Tìm gia đình.
Tìm lại dấu vết.
Nhưng không dễ.
Có những cái tên trùng nhau.
Có những thông tin không còn.
Cuối cùng, ông chỉ còn giữ lại cái tên ấy.
Trong trí nhớ.
Không viết ra.
Không ghi chép.
Chỉ giữ.
“Tôi sợ… viết ra rồi lại sai,” ông nói.
Có những ký ức không đầy đủ.
Nhưng vẫn được giữ lại bằng một cách rất cẩn thận.
Như thể chỉ cần gọi đúng một cái tên… là đủ để người đó vẫn còn hiện diện đâu đó.


