Mẹ Việt Nam Anh hùng

Mỗi tấc đất ta đang đứng, mỗi nhịp thở ta đang có đều mang hình bóng của những người anh hùng

Chúng ta phải sống sao cho xứng đáng với sự kỳ vọng của những người đã ngã xuống, để máu của các anh không đổ xuống vô ích và nước mắt của Mẹ không lăn dài trong uổng phí. Mỗi hành động nhỏ như bảo vệ môi trường, giúp đỡ người nghèo hay giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc đều là cách để chúng ta tiếp nối ngọn lửa yêu nước mà Mẹ Hợi và các liệt sĩ đã truyền lại.

Tây Ninh04/05/2026Võ Nguyễn Thanh Trà My (Đoàn xã Tân Biên, tỉnh Tây Ninh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong không khí hào hùng của những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả dân tộc cùng hướng về ngày hội thống nhất, tôi đã có cơ hội được tìm về ấp Thạnh Trung, xã Thạnh Tây, huyện Tân Biên để diện kiến Mẹ Việt Nam Anh hùng Phan Thị Hợi – một người phụ nữ đã bước qua tuổi chín mươi với cuộc đời là một bản trường ca đầy bi tráng. Ngồi bên Mẹ, lắng nghe giọng kể trầm ấm, run run về những người con đã hi sinh, tôi chợt nhận ra rằng lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách giáo khoa khô khan mà hiện hữu ngay trong ánh mắt mờ đục và đôi bàn tay gầy guộc của người mẹ già này. Mẹ có hai người con là Liệt sĩ Nguyễn Văn Nho, người đã ngã xuống trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, và Liệt sĩ Nguyễn Văn Vinh, người đã hi sinh vì sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc. Nỗi đau ấy chồng chất lên vai Mẹ, khiến tôi không khỏi bàng hoàng trước cái giá quá đắc của hòa bình. Sự hi sinh của các anh là sự hi sinh của cả một thế hệ sẵn sàng gạt lại hạnh phúc cá nhân, gạt lại những hoài bão tuổi trẻ để đổi lấy màu xanh độc lập cho dân tộc. Nếu như anh Nho hi sinh khi đất nước còn chia cắt, mang theo khát vọng nối liền đôi bờ hiền lương, thì anh Vinh lại ngã xuống khi đất nước đã hòa bình nhưng biên cương còn tiếng súng, khẳng định một chân lý bất diệt rằng bảo vệ Tổ quốc là nhiệm vụ thiêng liêng chưa bao giờ ngơi nghỉ. Càng lắng nghe, tôi càng thấu cảm sâu sắc rằng sự hi sinh của các liệt sĩ là vô cùng to lớn, nhưng sự hi sinh thầm lặng của Mẹ Hợi còn vĩ đại hơn gấp bội, bởi Mẹ chính là người đã "ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ", người đã nén nỗi đau riêng vào lòng để trở thành hậu phương vững chãi cho tiền tuyến. Hình ảnh Mẹ ngồi đó, bên những tấm Bằng Tổ quốc ghi công, gợi cho tôi một sự xúc động nghẹn ngào về một tượng đài sống của lòng yêu nước. Từ câu chuyện của Mẹ, tôi tự vấn về trách nhiệm của bản thân và thế hệ trẻ hôm nay trong công cuộc xây dựng quê hương. Chúng ta được sinh ra và lớn lên trong yên bình, được thừa hưởng những thành quả mà cha ông đã phải đổi bằng xương máu, vì vậy, sự vô tâm hay thờ ơ với lịch sử chính là một tội lỗiNgười trẻ hôm nay cần phải biến lòng biết ơn thành hành động cụ thể, không chỉ là những bó hoa hay lời thăm hỏi trong các dịp lễ tết, mà phải là tinh thần dấn thân, sáng tạo và cống hiến hết mình. Trách nhiệm của chúng ta là phải học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để trở thành những người có ích, mang trí tuệ và sức trẻ để phát triển kinh tế, giữ vững an ninh quốc phòng, đặc biệt là tại những vùng biên cương như Tân Biên, Tây Ninh. Chúng ta phải sống sao cho xứng đáng với sự kỳ vọng của những người đã ngã xuống, để máu của các anh không đổ xuống vô ích và nước mắt của Mẹ không lăn dài trong uổng phí. Mỗi hành động nhỏ như bảo vệ môi trường, giúp đỡ người nghèo hay giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc đều là cách để chúng ta tiếp nối ngọn lửa yêu nước mà Mẹ Hợi và các liệt sĩ đã truyền lại. Kết thúc buổi trò chuyện, bóng dáng nhỏ bé của Mẹ bên thềm nhà cứ ám ảnh mãi trong tâm trí tôi, nhắc nhở tôi rằng: mỗi tấc đất ta đang đứng, mỗi nhịp thở ta đang có đều mang hình bóng của những người anh hùng và nỗi lòng của những người mẹ Việt Nam vĩ đại. Tôi nguyện sẽ sống trách nhiệm hơn, khát khao hơn để góp phần nhỏ bé của mình vào sự nghiệp xây dựng đất nước ngày càng phồn vinh, để xứng đáng với sự hi sinh cao cả của gia đình Mẹ Phan Thị Hợi..

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn