Bài viết

mối tình đẹp

Quảng Trị14/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Gặp nhau trong khói lửa chiến tranh, cô bộ đội Biển Khơi và Trung úy Lê Binh Chủng cảm mến nhau lúc nào chẳng hay. Ở nơi bom đạn cày xới từng ngày vẫn nẩy mầm những tình yêu đẹp. Họ cùng đồng chí, đồng đội vượt qua bao ngày tháng gian khổ, ác liệt.

Yêu nhau được hơn một năm thì cô gái trẻ Biển Khơi bị sốt rét nặng phải ra Bắc điều trị, Trung úy Lê Binh Chủng tiếp tục cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Thành cổ.

Lần về phép năm 1970, Trung úy Lê Binh Chủng và cô gái Biển Khơi đã có một đám cưới bình dị, ấm áp ở quê của vợ. Không lâu sau đó, người lính Lê Binh Chủng phải quay lại đơn vị để tiếp tục chiến đấu.

"Chuyện tình yêu thời chiến mà, sau khi cưới chúng tôi được ở cạnh nhau ít ngày rồi anh vào mặt trận. Kể ra thì chúng tôi đã may mắn hơn rất nhiều những cặp vợ chồng khác rồi", bà Khơi cho biết.

Để động viên chồng nơi tiền tuyến, bà Khơi thường xuyên gửi thư ra chiến trường. Những cánh thư là nỗi niềm thương nhớ, những chuyện vui buồn nơi hậu phương. Bà Khơi luôn mong chờ thư hồi âm để biết rằng chồng vẫn bình an.

"Tôi cũng không thể nhớ đã nhận và gửi đi bao nhiêu lá thư. Cứ mỗi lần gửi đi là mỗi lần mong ngóng hồi âm. Ngày ấy anh Chủng cũng gửi thư về rất nhiều. Anh kể chuyện chiến trường rồi nhắn nhủ tôi yên tâm, anh mạnh khỏe. Lần tôi báo tin có con, anh mừng lắm, bảo sẽ xin cắt phép để về thăm. Ngày ấy không có điện đài gì nên những lá thư là cách liên lạc duy nhất. Mỗi lá thư về tôi biết anh vẫn còn sống, lại thêm hy vọng vào ngày chiến thắng, anh sẽ về với mẹ con tôi...", bà Khơi chia sẻ.

Cuối năm 1970, cậu bé Lê Quảng An là sự "đơm hoa, kết trái" của tình yêu thời chiến chinh ra đời. Cái tên của người con được ghép lại từ hai quê Quảng Bình - Nghệ An.

Vào tháng 4/1972, chiến sĩ Lê Binh Chủng có dịp nghỉ phép về thăm vợ con. Ghì chặt con trong lòng, nước mắt của người đàn ông không sợ đạn bom cứ rưng rưng. Đó cũng là lần duy nhất và cuối cùng, liệt sĩ Lê Binh Chủng và con trai được gặp nhau.

"Hồi đó tôi còn quá nhỏ nên không thể nhớ được, chỉ có thể cảm nhận và mường tưởng ra hình ảnh bố qua di ảnh mà thôi. Nghe mẹ kể rất nhiều về bố, tôi tự hào vì bố tôi đã hy sinh xương máu vì Tổ quốc...", anh Lê Quảng An tâm sự.

"Sét đánh ngang tai" khi bà Khơi hay tin, sáng 3/8/1972, người chồng Lê Binh Chủng cùng đồng đội đã hy sinh trong một trận bom, khi cuộc chiến đang bước vào giai đoạn khốc liệt nhất.

Cũng từ đó, những cánh thư không còn được gửi ra nơi tiền tuyến, bà Khơi chỉ có thể lật dở những trang thư cũ để tìm những lời yêu thương, động viên từ người chồng. Ôm chặt những trang giấy mỏng khóc rồi lau dòng lệ, người thiếu phụ phải mạnh mẽ thay chồng làm cha để chăm sóc con trai.

Rồi thời gian, nỗi lo cơm áo bủa vây, những lá thư của liệt sĩ Lê Binh Chủng gửi về dần bị thất lạc, hư hỏng. Niềm an ủi lớn nhất của bà Khơi và con trai là sau gần 30 năm kể từ ngày hy sinh, hài cốt liệt sĩ Lê Binh Chủng cũng được tìm thấy và đưa về an táng tại quê nhà Nghệ An.

Giờ đây khi nhớ về người chồng, dù vết thương lòng đã nguôi ngoai, nhưng ký ức về mối tình đẹp đẽ vẫn luôn nồng ấm trong bà.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn