Mối tình "nở hoa" nơi tuyến lửa
Trường Sơn huyền thoại không chỉ là nơi "cháy sáng" của những người lính anh dũng, quả cảm nơi tuyến lửa, mà còn là nơi “nở hoa” của biết bao mối tình đẹp đẽ...
Trường Sơn huyền thoại không chỉ là nơi "cháy sáng" của những người lính anh dũng, quả cảm nơi tuyến lửa, mà còn là nơi “nở hoa” của biết bao mối tình đẹp đẽ. Họ yêu nhau ở Trường Sơn, nên vợ nên chồng cũng từ Trường Sơn. Và chúng tôi đã vô cùng may mắn khi được gặp một trong số họ: Vợ chồng Thiếu tướng Hoàng Anh Tuấn và Trung tá, y sĩ Nguyễn Thị Minh Cử.
Trai tài, gái sắc Trường Sơn
Nhiều lần cùng các CCB Hội Truyền thống Trường Sơn-Đường Hồ Chí Minh Việt Nam về thăm chiến trường xưa và thực hiện những chuyến công tác nghĩa tình, tri ân đồng đội, chúng tôi thường được nghe kể về chuyện tình của Thiếu tướng Hoàng Anh Tuấn (Hoàng Tuấn), nguyên Bí thư Đảng ủy, Phó chủ nhiệm về chính trị Tổng cục Kỹ thuật, Phó chủ tịch thường trực Hội. Một mối tình kéo dài đến nay đã hơn 40 năm nhưng ngôi nhân xưng “anh, em” rất đỗi ngọt ngào vẫn chưa bao giờ thay đổi. Những tình cảm và kỷ niệm thời hoa lửa, mỗi khi nhắc tới ông bà thấy mình như trẻ lại.
|
Thiếu tướng Hoàng Anh Tuấn và vợ Nguyễn Thị Minh Cử trong ngày cưới, năm 1970. |
Tháng 2-1962, Thiếu tướng Hoàng Anh Tuấn trở thành chiến sĩ lái xe của Đại đội 1, Tiểu đoàn 52, Trung đoàn ô tô 245 vượt Cổng Trời lên Tây Trường Sơn. Ông cùng đồng đội hàng trăm lần vượt những tập đoàn trọng điểm khét tiếng ác liệt: Xeng Phan-Pha Nốp, Tha Mé-Văng Mu, Bản Đông-La Hạp, Bến Bạc-Đèo Long… Sau 7 năm lăn lộn trên các tuyến đường của Trường Sơn, tháng 9-1968, đang là chính trị viên đại đội, ông được binh trạm cử đi báo cáo thành tích của tiểu đoàn tại Hội nghị quân chính và hội nghị mừng công do Cục Chính trị, Bộ tư lệnh Trường Sơn triệu tập. Trong những ngày dự hội nghị, Hoàng Tuấn có dịp gặp gỡ và trò chuyện với các đồng chí ở Cục Chính trị. Lần nào ông cũng được nghe họ nhắc đến y sĩ Minh Cử, người Phú Thọ. Nghe nhiều đâm ra tò mò, ông quyết tâm tìm gặp cho được. Thiếu tướng Hoàng Anh Tuấn kể: “Chả hiểu sao lúc đó mình bạo thế. Biết cô ấy là người Phú Thọ nên mới gặp mình nhận đồng hương luôn. Nhưng thực ra mình là người Sơn Tây (Hà Nội). Hồi chống Pháp, gia đình sơ tán lên Phú Thọ, mẹ mình lâm bệnh mất rồi chôn cất luôn ở đấy. Cái cớ nhận đồng hương làm quen này về sau Cử vẫn thường trêu mình mãi, không phải người Phú Thọ mà cứ “vơ vào”.
Nhưng nếu không “vơ vào” như thế thì làm sao Hoàng Anh Tuấn có được người vợ, người đồng chí, đồng đội thủy chung đến tận hôm nay. Bởi ngày đó, y sĩ Minh Cử vốn là con cưng của Cục Chính trị, không ít anh tài để ý đến cô. Đại tá, nhà thơ Nguyễn Trọng Khoát, nguyên cán bộ Phòng Tuyên huấn, Cục Chính trị, Bộ tư lệnh Trường Sơn khi nhắc đến vợ chồng Hoàng Anh Tuấn-Minh Cử không giấu nổi niềm vui: “Đây là cặp trai tài, gái sắc của Trường Sơn, mà tớ còn là ông tơ đấy”.
Từ sau lần gặp ở Cục Chính trị đó, Hoàng Anh Tuấn và Minh Cử bắt đầu trao đổi thư từ cho nhau. Những bức thư đi, thư lại chủ yếu là thăm hỏi, động viên cùng phấn đấu vì lý tưởng chung giống như sợi dây kết nối, để hai người họ hiểu, đồng cảm với nhau hơn. Chẳng biết từ khi nào, tình yêu bắt đầu nảy nở giữa hai con người ấy giữa bạt ngàn Trường Sơn đầy nắng, gió và bom đạn của kẻ thù. Y sĩ Minh Cử tâm sự: “Những con người cùng chung lý tưởng, mục đích thường dễ đồng cảm với nhau hơn. Kể từ lần gặp nhau đầu tiên, phải hai năm sau chúng tôi mới gặp lại. Mọi trao đổi chỉ là qua những lá thư và tin tức của đồng đội vô tình gặp kể lại thế mà lúc nào tôi cũng có cảm giác mình đang ở bên anh ấy”.
Chuyện "đại sự" ở... "lều thơ" và xe Gát
Thật lạ, có lẽ chỉ có ở Trường Sơn mới “nở hoa” những mối tình đẹp, thơ mộng như thế. Biết Minh Cử nhận lời yêu Hoàng Tuấn, một anh lính chiến suốt ngày bám xe, bám đường trên các tuyến lửa, nay sống, mai chết không biết khi nào, có người khuyên cô nên dừng lại. Nhưng Minh Cử hiểu và hoàn toàn tin tưởng sự lựa chọn của mình. Và lẽ dĩ nhiên, cũng có rất nhiều người ủng hộ họ. "Ông tơ" Trọng Khoát chẳng hạn. Ông kể: “Tôi biết Hoàng Anh Tuấn từ khi cậu ấy mới vào chiến trường. Là một lái xe dũng cảm, hiền lành, phúc hậu, có trách nhiệm với công việc lại rất tiến bộ. Chỉ mấy năm ở chiến trường, ban đầu chỉ là anh lái xe mà phấn đấu trở thành chính trị viên đại đội, rồi tiếp tục tiến xa hơn”. Khi nghe Hoàng Anh Tuấn tâm sự có tình cảm với Minh Cử trong một lần xuống thăm đơn vị, nhà thơ Trọng Khoát rất mừng. “Tớ hoan nghênh. Tớ sẽ bảo vệ cho cậu với tình yêu của cậu. Cô Cử là nhiều người để ý lắm đấy”-nhà thơ nhớ lại. Cũng vì lời hứa với đồng đội mà nhà thơ Trọng Khoát còn bị “nghi ngờ” có ý đồ với y sĩ Minh Cử dù đã có vợ rồi. Chỉ đến trước khi đám cưới của Hoàng Anh Tuấn và Minh Cử diễn ra, nhà thơ Trọng Khoát cho đôi bạn trẻ mượn túp “lều thơ” ở giữa rừng bàn chuyện đại sự người ta mới vỡ lẽ.
|
Vợ chồng Thiếu tướng Hoàng Anh Tuấn cùng con cháu. Ảnh do nhân vật cung cấp. |
Đám cưới diễn ra vào tháng 8-1970 đối với Hoàng Anh Tuấn và Minh Cử cũng là một kỷ niệm đáng nhớ. Lúc này, Tiểu đoàn 52 chuyển về Binh trạm 14. Vào dịp Hội nghị quân chính, tổng kết hoạt động mùa khô năm 1969-1970 do Bộ tư lệnh Trường Sơn tổ chức, Hoàng Anh Tuấn được giao dẫn đội văn nghệ của binh trạm lên phục vụ hội nghị. Rõ ràng ông đồ nghệ Trọng Khoát đã “đi đêm” với Chính ủy Binh trạm Bùi Thế Tâm, tạo điều kiện để anh gặp bạn gái chứ Hoàng Anh Tuấn biết rõ, chính trị viên đại đội chả liên quan gì đến đội văn nghệ của binh trạm cả. Hôm đó, trong “lều thơ” của nhà thơ Trọng Khoát, Hoàng Anh Tuấn và Minh Cử đã bàn tính chuyện hôn nhân. Lúc này Hoàng Tuấn 26 tuổi, còn Minh Cử 22. Thiếu tướng Hoàng Anh Tuấn nhớ lại: “Nghĩ cũng thật buồn cười. Tình yêu của chúng mình hồi đó cũng “bôn-sê-vích” đáo để. Hai người yêu nhau bàn tính chuyện đám cưới vẫn ngồi ở hai chiếc ghế đối diện nhau, tay không dám cầm. Trước hôm cưới mấy ngày có đoàn chèo Tổng cục Hậu cần về biểu diễn ban ngày, mình và Cử cũng đi xem nhưng mỗi người ngồi ở một đầu… Thoáng cái đã mấy chục năm”.





