Mối Tình Nơi Tuyến Lửa
Năm 1972, Quảng Trị rực lửa. Trong khói bom mịt mù, Hùng - một anh lính trẻ măng, da đen nhẻm vì nắng gió và Lan - cô nữ thanh niên xung phong tình nguyện ra tuyến trước, đã gặp nhau.
Họ gặp nhau tại một ngã ba đường, nơi được gọi là "tọa độ chết". Hùng làm nhiệm vụ dẫn đường cho xe quân sự, còn Lan san lấp hố bom để thông tuyến. Đêm về, dưới ánh trăng mờ ảo bên bờ sông Thạch Hãn, họ chia nhau điếu thuốc, kể cho nhau nghe về những ước mơ dang dở. Lan kể về mái trường đại học, về tà áo trắng, còn Hùng hứa sau khi hòa bình sẽ đưa cô về quê nhà ngắm hoa sen nở.
Thời hoa lửa, tình yêu của họ giản dị lắm. Nó là chiếc khăn tay thêu vội, là ánh mắt nhìn nhau vội vã giữa hai đợt pháo kích, là lời hứa "sống để trở về".
Thế rồi, một trận oanh tạc dữ dội ập đến. Lan bị thương khi đang cố cứu một người đồng đội. Trong giây phút cận kề cái chết, cô không khóc, chỉ nắm chặt tay Hùng, gửi gắm lời nhắn nhủ về người mẹ già ở quê hương.
Lan ra đi, mang theo cả tuổi thanh xuân rực rỡ nhất của mình.
Nhiều năm sau, đất nước thanh bình. Hùng - giờ đã là một ông lão tóc bạc phơ - trở lại ngã ba xưa, nơi ngày xưa Lan nằm lại. Ông lặng lẽ đặt một đóa sen trắng lên mặt nước, nhìn theo dòng sông trôi, trong lòng vẫn vẹn nguyên hình bóng cô gái tuổi đôi mươi, người đã cùng ông đi qua những năm tháng rực lửa ấy.
"Thời hoa lửa" không chỉ có bom đạn, mà còn có những mối tình thủy chung, những trái tim nồng cháy tình yêu đất nước, sẵn sàng hiến dâng tất cả cho hai chữ "Hòa bình".



