Mối tình sắt son của Bùi Sỹ Căn và Vũ Thị Lạc
Giữa những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, câu chuyện tình yêu của người lính Bùi Sỹ Căn và cô giáo Vũ Thị Lạc (Thái Bình) đã viết nên một bản tình ca bất tử. 10 năm xa cách, hơn 300 lá thư tay và cả những khoảng thời gian bặt tin đến nghẹt thở vẫn không thể làm lay chuyển sự thủy chung của người ở hậu phương và người nơi tiền tuyến.
Lời hẹn ước ngày lên đường
Năm 1965, tiếng gọi của Tổ quốc vang lên dọc khắp các miền quê. Chàng thanh niên Bùi Sỹ Căn tạm biệt quê hương Thái Bình, xếp lại những ước mơ tuổi trẻ để khoác áo magiô lên đường nhập ngũ. Ở lại hậu phương, người yêu ông – cô giáo trẻ Vũ Thị Lạc – tiễn người thương ra trận với một lời hứa lặng thầm: "Anh cứ yên tâm chiến đấu, em sẽ chờ."
Nơi mảnh đất quê nhà, chị Lạc vừa miệt mài bên bục giảng, vừa gánh vác việc gia đình, chăm sóc cha mẹ hai bên như con đẻ. Tình yêu lứa đôi hòa cùng tình yêu quê hương, trở thành động lực để người cô giáo trẻ vượt qua những đêm dài thao thức dưới ánh đèn dầu.
Hơn 300 lá thư – Nhật ký bằng mực tím vượt bom đạn
Suốt một thập kỷ từ 1965 đến 1975, phương tiện duy nhất nối liền hai miền Bắc – Nam của họ là những lá thư tay gửi qua đường bưu điện quân dịch. Hơn 300 lá thư được viết trên đủ loại giấy, từ trang sổ tay, giấy học trò cho đến những mảnh bao bì bóc dán tạm bợ.
Mỗi lá thư gửi đi từ chiến trường Quảng Nam - Đà Nẵng chứa đựng nỗi nhớ da diết, hình ảnh những cơn mưa rừng hay cái thiếu thốn gian khổ nơi chiến cống. Ở chiều ngược lại, những lá thư từ Thái Bình mang theo hơi ấm của hậu phương, tiếng cười trẻ thơ trên bục giảng và niềm tin sắt đá vào ngày chiến thắng.
Thế nhưng, chiến sự ngày càng ác liệt. Có những giai đoạn kéo dài suốt 3 đến 4 năm, anh Căn hoàn toàn bặt tin do chiến đấu ở vùng sâu, vùng xa. Ở quê nhà, dẫu đối mặt với muôn vàn áp lực, sự ngóng trông và cả những lời đồn đoán nghiệt nã của chiến tranh, chị Lạc vẫn một lòng giữ trọn nếp nhà, tin rằng người yêu mình nhất định sẽ trở về.
Ngày trở về trọn vẹn và đám cưới thời bình
Mùa xuân năm 1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng, đất nước thu về một mối. Giữa dòng người chiến thắng trở về, ông Bùi Sỹ Căn khoác ba lô bước qua cổng làng Thái Bình. Người lính mười chín tuổi năm xưa nay đã dạn dạn sương gió, còn cô giáo trẻ ngày nào nay đã đi qua thời thanh xuân đẹp nhất.
Sau 10 năm đằng đẵng đợi chờ, đôi bàn tay gầy gộc của người cô giáo cuối cùng đã nắm chặt lấy bàn tay chai sạn của người lính trở về từ cõi chết. Đám cưới của họ được tổ chức đơn sơ nhưng rộn rã tiếng cười của cả xóm làng.
Hơn 300 lá thư tay sau này trở thành kỷ vật vô giá của gia đình. Mối tình của ông Bùi Sỹ Căn và bà Vũ Thị Lạc không chỉ là câu chuyện cá nhân, mà đã trở thành biểu tượng cho sức sống dẻo dai, sự thủy chung và chí khí kiên cường của một thế hệ thanh niên Việt Nam trong "thời hoa lửa".



