Mối tình Trường Sơn: 6 năm đợi chờ và những cánh thư thời chiến
Tác giả: Nguyễn Thị Minh Trang

Trong căn nhà nhỏ trên đường Ngọc Thụy, Hà Nội, hai mái đầu bạc cùng lần giở những bức ảnh đen trắng đã nhuốm màu thời gian. Đó là những kỷ vật của một thời thanh xuân rực lửa, nơi tình yêu của ông Trần Công Thắng và bà Nguyễn Thị Nguyệt Ánh đã nảy nở và vươn lên mạnh mẽ giữa khói lửa chiến tranh.
Câu chuyện bắt đầu vào năm 1966 tại Yên Bái. Khi đó, chàng trai Hà Nội Trần Công Thắng và cô thiếu nữ Hưng Yên Nguyệt Ánh đang cùng thực hiện nhiệm vụ xây dựng sân bay dã chiến. Họ gặp nhau lần đầu trong một buổi hội diễn văn nghệ; ông Thắng đã bị ấn tượng đặc biệt bởi đôi mắt sáng lấp lánh của cô thanh niên xung phong cao ráo. Sau hơn một năm với những buổi hẹn hò ngắn ngủi trong lán trại dưới sự giám sát nghiêm ngặt của kỷ luật quân đội, bức thư hồi đáp của bà Ánh đã chính thức mở ra một mối tình đầu cũng là mối tình cuối của đời họ.
Đầu năm 1968, thử thách lớn lao ập đến khi ông Thắng nhận lệnh hành quân gấp vào chiến trường Quảng Trị ác liệt. Dưới gốc cây rừng giữa ánh pháo sáng của máy bay Mỹ, họ trao nhau những tín vật giản dị: bà tặng ông chiếc khăn quàng cổ, chiếc bấm móng tay; còn ông gửi lại cuốn sổ lưu bút ghi lại những lời yêu thương dạt dào, trong đó ông đã liều lĩnh gọi bà là "người vợ chưa cưới". Ngay sau khi ông đi, bà Ánh cũng gia nhập trung đội nữ lái xe Trường Sơn, dấn thân vào những cung đường vận chuyển hàng hóa, vũ khí chi viện cho miền Nam. Một người mở đường, một người lái xe, dù ở hai mặt trận khác nhau nhưng tâm hồn họ luôn hướng về nhau qua những lời nhắn gửi từ dòng người xuôi ngược.
Suốt 6 năm xa cách, ông Thắng đã viết tổng cộng 40 bức thư tình gửi về cho bà. Giữa những trận bom B52 san phẳng hầm hào, có lần ông bị vùi lấp và mất sạch kỷ vật, nhưng mạng sống và tình yêu vẫn giúp ông kiên cường đi tiếp. Năm 1972, vì lo lắng cho tuổi xuân của người con gái giữa cuộc chiến chưa biết ngày kết thúc, ông đã viết một lá thư dài 10 trang, khuyên bà hãy tìm hạnh phúc mới nếu không thể chờ đợi thêm. Thế nhưng, lòng thủy chung của cô gái lái xe Trường Sơn vẫn kiên định: "Nếu như không yêu, em còn chờ đợi anh đến bây giờ làm gì?".
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Sự chờ đợi cuối cùng đã đơm hoa kết trái vào năm 1973, khi họ tình cờ gặp lại nhau tại sân bay Bạch Mai trong niềm hạnh phúc nghẹn ngào. Một đám cưới giản dị không hoa, không ảnh đã được tổ chức vào tháng 7/1974, nơi cô dâu chú rể chỉ diện áo sơ mi trắng và quần bộ đội. Sau ngày hòa bình, họ lại cùng nhau vượt qua những khó khăn thời hậu chiến để nuôi dạy con cái trưởng thành.
Ngày nay, những bức thư tình và cuốn lưu bút năm xưa đã được ông bà trao tặng cho Bảo tàng Phụ nữ Việt Nam. Đó không chỉ là kỷ vật riêng tư mà còn là minh chứng sống động cho một thế hệ "liều" yêu, "liều" hy sinh để giữ trọn lời thề ước giữa mùa xuân đại thắng của dân tộc.



