“Món” cải tiến tác phong công tác (1)
Đại tướng Nguyễn Chí Thanh nổi tiếng là người miệng nói, tay làm. Ông thường phê phán thói ba hoa, sáo rộng trong cách nói hoặc cách viết của một số người. Trong bài nói chuyện tại Hội nghị công tác chính trị toàn quân năm 1960, với chủ đề Cải tiến tác phông công tác của chúng ta, Đại tướng nói: “Chúng ta không có một thứ thuế đánh vào cái bệnh nói dài và rỗng, nên có nhiều người thật là nói dài vô tội vạ. Hình như họ nghiện nói dài, không nói dài thì không chịu được. Đáng ra nói 5, 10 phút, họ lại chơi cho hàng tiếng đồng hồ”.
Đại tướng còn nói “… Chúng ta có nhiều bài nói và bài viết dài, sai thì không sai, nhưng cắt đi hàng đoạn cũng chẳng chết ai, còn đỡ khổ cho người ta phải nghe, phải đọc nữa”. Đại tướng lấy ví dụ ở một trung đoàn, bản báo cáo được chuẩn bị để đọc trước Đại hội Đảng bộ Trung đoàn năm ngoái dày đến 70 trang, năm sau rút xuống còn 15 trang. Thấy vậy, Đại tướng hỏi đồng chí Chính ủy trung đoàn nọ rằng: “Làm sao lại bớt, uổng thế?”. Đồng chí Chính ủy thành thật trả lời: “Bây giờ xét thấy 15 trang cũng đủ”. Bằng cách đưa dẫn chứng như vây, Đại tướng nói với Hội nghị: “Như thế chúng ta còn tiếc gì mà không cắt đi những khúc ruột thừa làm khổ con người ta… đó là “món” cải tiến tác phong công tác của chúng ta!”



