Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Món Nợ Ân Tình Của Người Lính Không Biết Bơi

Tôi là một thằng lính gốc thành phố, chưa bao giờ biết bơi. Khi nhận lệnh vượt sông Thạch Hãn vào một đêm tối trời để tăng viện cho Thành cổ, tôi run bắn người. Sông sâu, nước chảy xiết, mà pháo thì nổ rầm trời quanh mặt nước. Anh Hùng, người anh cùng tiểu đội quê vùng sông nước miền Tây, thấy tôi ngập ngừng đã bảo: "Bám chặt vào lưng anh, đừng buông tay, anh sẽ đưa cậu qua". Suốt quãng đường vượt sông dài dằng dặc ấy, tôi bám chặt lấy vai anh như bám vào phao cứu sinh duy nhất. Tôi nghe tiếng a

Quảng Trị27/02/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là một thằng lính gốc thành phố, chưa bao giờ biết bơi. Khi nhận lệnh vượt sông Thạch Hãn vào một đêm tối trời để tăng viện cho Thành cổ, tôi run bắn người. Sông sâu, nước chảy xiết, mà pháo thì nổ rầm trời quanh mặt nước. Anh Hùng, người anh cùng tiểu đội quê vùng sông nước miền Tây, thấy tôi ngập ngừng đã bảo: "Bám chặt vào lưng anh, đừng buông tay, anh sẽ đưa cậu qua".

Suốt quãng đường vượt sông dài dằng dặc ấy, tôi bám chặt lấy vai anh như bám vào phao cứu sinh duy nhất. Tôi nghe tiếng anh thở dốc, tiếng nước bì bõm và tiếng mảnh pháo rít trên đầu. Khi đôi chân tôi chạm được vào lớp bùn nhão ở bờ Nam, tôi mới bàng hoàng phát hiện tấm lưng anh đã đẫm máu từ lúc nào. Một mảnh pháo đã găm trúng anh ngay giữa dòng sông, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, dồn hết sức tàn để dìu tôi sang bờ an toàn. Anh nằm xuống ngay trên bãi cát ven sông, không kịp nhìn thấy mặt tôi lần cuối. Tôi sống sót qua 81 ngày đêm, nhưng mỗi khi nhìn thấy dòng nước, tôi lại nhớ về tấm lưng ấy - một món nợ ân tình mà tôi sẽ mang theo đến lúc nhắm mắt xuôi tay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn