Món quà ấm áp giữa rừng đêm Việt Bắc
Tác giả: Phạm Thị Phương Anh
Vào một đêm mùa đông rét mướt thời kỳ kháng chiến chống Pháp, tại một thung lũng thuộc chiến khu Việt Bắc, các chiến sĩ công binh đang khẩn trương đóng cọc dựng cầu để phục vụ cho chiến dịch sắp tới. Chiến sĩ Tường ngâm mình dưới dòng nước lũ lạnh giá để thi công. Khi Tường vừa leo lên bờ nghỉ cho bớt rét, một ông cụ già chống gậy đi ngang qua đã tiến lại gần. Mắt nhìn bộ quần áo ướt sũng của anh, ông cụ ân cần hỏi xem anh có đồ khô để thay chưa.
Biết người chiến sĩ trẻ không có quần áo dự phòng, ông cụ lặng lẽ mở gói hành lý mang theo, lấy ra một chiếc áo ấm đưa cho Tường. Từ chối không được trước sự chân thành của cụ già, Tường ôm chầm lấy ông cụ để cảm ơn rồi tiếp tục công việc. Ông cụ mỉm cười rồi lặng lẽ khuất dần vào màn sương đêm.
Sau chiến dịch, chiến sĩ Tường vinh dự được cử đi dự Đại hội Chiến sĩ thi đua toàn quốc. Trong bản báo cáo thành tích của mình, anh đã xúc động kể lại câu chuyện về ông cụ già lạ mặt đã tặng áo giữa rừng đêm. Khi Bác Hồ trực tiếp trao tặng huy hiệu cho Tường, Bác mỉm cười hỏi anh có còn nhớ tên ông cụ nông dân năm ấy không. Anh Tường tiếc nuối thưa rằng chưa kịp hỏi tên nhưng luôn hy vọng có ngày gặp lại. Bác Hồ mỉm cười ấm áp, siết chặt tay anh và nhẹ nhàng đáp: "Thế thì chúng ta đã gặp nhau rồi". Sự chăm lo thầm lặng và tình yêu thương bao la của Bác đã trở thành nguồn sức mạnh vô bờ bến đối với mỗi người chiến sĩ ngoài mặt trận.



