MÓN QUÀ CUỐI CÙNG CỦA ANH TRAI
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
MÓN QUÀ CUỐI CÙNG CỦA ANH TRAI
Tác giả: Nguyễn Anh Ngọc-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến
Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
Thông tin nhân vật
-Họ tên nhân vật: Phan Văn Hưng
-Năm Sinh:1952
-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An
-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Có những câu chuyện về chiến tranh không được kể bằng những trận đánh ác liệt mà được lưu giữ qua ký ức của những người thân ở lại. Qua cuộc phỏng vấn ông Phan Văn Hưng, sinh năm 1952, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, tôi được nghe câu chuyện về người anh trai đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Ông Hưng kể rằng anh trai ông tên là Phan Văn Lợi, sinh năm 1948. Từ nhỏ, anh Lợi là người hiền lành, chăm chỉ và luôn nhường nhịn các em. Gia đình đông con, cuộc sống còn nhiều khó khăn nên anh thường theo cha làm đồng, chặt củi và phụ giúp mẹ để các em có điều kiện đến trường.
Năm 1967, khi vừa tròn mười chín tuổi, anh Phan Văn Lợi tình nguyện nhập ngũ. Trước ngày lên đường, anh mua tặng em trai một cuốn sổ nhỏ và dặn rằng phải cố gắng học hành, sau này trở thành người có ích cho quê hương. Ông Hưng cho biết cuốn sổ ấy đến nay ông vẫn giữ như một kỷ vật quý giá.
Sau thời gian huấn luyện, anh Lợi được điều vào một đơn vị vận tải quân sự trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của anh là lái xe vận chuyển lương thực, vũ khí và thuốc men từ hậu phương vào chiến trường miền Nam. Những chuyến xe thường chỉ di chuyển vào ban đêm vì ban ngày liên tục bị máy bay đối phương đánh phá.
Theo lời ông Hưng, đầu năm 1971, trong một lần làm nhiệm vụ, đoàn xe của anh Lợi bị máy bay đối phương phát hiện. Nhiều quả bom trút xuống tuyến đường khiến một số xe bốc cháy. Dù có cơ hội rời khỏi xe, anh vẫn ở lại cùng đồng đội tìm cách đưa chiếc xe chở đạn ra khỏi khu vực để tránh gây nổ dây chuyền, bảo vệ các phương tiện phía sau.
Chiếc xe vừa được đưa đến nơi an toàn thì một quả bom khác rơi xuống. Anh Phan Văn Lợi đã anh dũng hy sinh trong khi làm nhiệm vụ. Sự hy sinh của anh giúp nhiều đồng đội và phương tiện tránh được thiệt hại lớn.
Ngày nhận được tin báo, cả gia đình chìm trong nỗi đau. Mẹ ông Hưng nhiều năm vẫn cất giữ những lá thư của con trai trong chiếc hộp gỗ nhỏ. Mỗi lần nhớ con, bà lại lấy thư ra đọc, như thể người con trai vẫn đang ở đâu đó trên những cung đường Trường Sơn.
Ông Phan Văn Hưng chia sẻ rằng dù chưa từng được gặp lại anh sau ngày nhập ngũ, ông luôn coi anh là tấm gương để noi theo. Những lời dặn dò và sự hy sinh của anh đã giúp ông sống có trách nhiệm hơn với gia đình và quê hương.
Đến hôm nay, cuốn sổ mà anh Lợi tặng trước ngày lên đường vẫn được ông Hưng gìn giữ cẩn thận. Đó không chỉ là món quà của người anh trai mà còn là ký ức thiêng liêng về một người lính đã dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Tác giả
Nguyễn Anh Ngọc


