MÓN QUÀ TỪ NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ
Ngày trở về sau chiến tranh, người lính mang theo không chỉ những kỷ niệm mà còn những món quà nhỏ dành cho gia đình. Đó có thể là một vật rất bình thường, nhưng lại chứa đựng tình cảm của một người đã xa nhà nhiều năm.
Sau nhiều năm chiến đấu, ông Võ Văn Long trở về quê.
Trong hành trang của ông không có nhiều thứ.
Nhưng có một món quà nhỏ ông đã giữ lại để dành cho mẹ.
Đó là một vật dụng đơn giản ông có được trong những năm tháng quân ngũ.
Ông muốn mang về tặng mẹ như một lời nhắn rằng:
“Con đã trở về.”
Ngày bước vào nhà, ông thấy mẹ đã già hơn rất nhiều.
Bà đứng nhìn con trai một lúc lâu rồi mới nhận ra.
Không có những lời nói dài.
Hai mẹ con chỉ ôm nhau.
Ông đưa món quà nhỏ cho mẹ.
Mẹ ông cầm trên tay, nhìn rất lâu rồi cất đi.
Đối với bà, món quà không quan trọng bằng việc người con đã trở về nguyên vẹn.
Nhiều năm sau, ông Long vẫn nhớ khoảnh khắc ấy.
Ông nói:
“Ngày đó tôi cứ nghĩ mình mang quà về cho mẹ. Nhưng thật ra món quà lớn nhất tôi mang về chính là chính mình.”
Một người lính trở về với mái nhà, với gia đình và với quê hương – đó có lẽ là phần đẹp nhất của câu chuyện “Thời hoa lửa”.
Bởi sau tất cả những mất mát, điều người ta mong chờ nhất vẫn là được trở về.



