Cựu chiến binh

Mong lắm Tổ quốc ơi!

Câu chuyện của một bạn có người cha từng tham gia kháng chiến TRÁCH Tôi chẳng trách Chính Phủ đã chi hơn hai mươi ngàn tỉ để tổ chức đại lễ A80 và phát tiền cho dân. Nhưng tôi trách chính quyền lãng quên nhiều cựu chiến binh trong đó có cha mẹ tôi. A80 là cơ hội gần như cuối cùng để lịch sử chứng kiến những nhân chứng sống - những người đã cống hiến thanh xuân, x.ương m.áu và một phần linh hồ.n mình. Vậy mà ...

Ninh Bình13/05/2026Lê Minh Thành (chi đoàn Bỉnh Di Đông)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện của một bạn có người cha từng tham gia kháng chiến

TRÁCH

Tôi chẳng trách Chính Phủ đã chi hơn hai mươi ngàn tỉ để tổ chức đại lễ A80 và phát tiền cho dân. Nhưng tôi trách chính quyền lãng quên nhiều cựu chiến binh trong đó có cha mẹ tôi. A80 là cơ hội gần như cuối cùng để lịch sử chứng kiến những nhân chứng sống - những người đã cống hiến thanh xuân, x.ương m.áu và một phần linh hồ.n mình. Vậy mà ...

Cách đây vài tháng, cha liên hệ hội cựu chiến binh mà cha vẫn tham gia sinh hoạt thì nhận được câu trả lời: "tự túc thôi bác ạ, không tổ chức đoàn thể đi dự". Tôi cũng liên hệ người nhà đài, và câu trả lời là "khó lắm, ko được đâu".

Rồi tôi thuê các khách sạn mặt tiền các tuyến đường khác nhau, "tự túc" cho cha mẹ đi chứng kiến thành quả có máu xương và rất nhiều mồ hôi của cha mẹ cũng như nhiều người ruột thịt của tôi góp vào. Xem 2 buổi rồi, mà cha vẫn buồn, cứ lặng lẽ. Rồi giữa đêm kia, cha nhắn tin cho tôi (tôi copy để nguyên cách cha đặt dấu chấm phẩy):

"Lượng lính Mỹ tham gia chiến tranh VN 300.000 tên , có lúc cao điểm lên đến 640.000 tên. Ngoài ra còn có các nước khác: Hàn Quốc : 32.0000 tên; Úc : 50.0000 tên; New Zealand : 35.000 tên; Thái Lan : 32.000 tên; Philippines: 2061 tên ( Chỉ tính từ năm 1964 - 1973 ). Lượng bơm đạn chúng trút xuống nhiều hơn cả chiến tranh thế giới lần thứ 2 ! Chất độc hoá học ! Bom bi, mìn, trực thăng như cào cào bay lượn trút đạn đại liên xuống ! Mấy nghìn máy bay THÂNG XẤM ( F105), CON MA( F4)... PHÁO ĐÀI BAY( B52) rải bom như rải trấu xương đầu bộ đội VN ! Vây nên có biết bao nghĩa trang bao la trên dải Trường Sơn( vào đó khg thể tưởng tượng nổi đâu , khg thể nào chịu nổi ) !!! 😭

Chắc cha đã mất ngủ nhiều đêm nay, cha nhớ những đồng đội đã nằm mãi trên dải Trường Sơn. Cha là người lính xe tăng. Ông ngoại tôi là nhà cách mạng lỗi lạc, thân thiết với cụ Tôn và cụ Huỳnh Thúc Kháng như ruột thịt. Nếu ông còn sống thì ... Một bác ruột tôi hy sinh khi đang chỉ huy (lúc bác mới ~23 tuổi), một bác nữa là nữ thanh niên xung phong sau này mắc chứng mất trí. Bà tôi, mẹ tôi đều liều mạng sống của mình che giấu các chiến sĩ cách mạng suốt chục năm; rồi di chuyển, ch.ôn cất biết bao x.ác chiến sĩ, thầy cô sau những trận #mưađỏHôm tôi dẫn cha đi dạo phố Nguyễn Thái Học một đoạn, bóng cha cứ lẻ loi, rồi may mắn có anh phóng viên Soha ghi vội được vẻ đẹp ấy. Cha khẽ nói, "con ạ, đeo nhiều huân huy chương rồi đi lang thang một mình thế này, người ta bảo hâm đấy..."

Thương cha quá, dẫn vào phố ẩm thực ngồi ăn. Vẫn cái vẻ thầm lặng ấy, được nhân lên gấp bội sau làn da ko thể sạm hơn vì nắng gió Trường Sơn mấy chục năm. Tự nhiên mình thấy những vết đồi mồi đẹp mà trân quý. Vài sợi râu tóc bạc lơ phơ... Đôi mắt phảng phất buồn, cha nói, "cha còn để thất lạc 2 huy chương chiến sĩ vẻ vang nữa... "

Giá như công tác tổ chức cho các cựu chiến binh được quan tâm từ sớm hơn. Giá như cha nhận được một lá thư thông báo từ chính quyền về ngày giờ và vị trí ghế, dù là ghế nhựa ở vỉa hè cùng những đồng đội khác cũng được. Chứ lại mạnh ai nấy đến, còn ghế thì vào, hết ghế thì về ... thì chúng tôi sẽ không cho cha tới. Nay cụ đã gần 80, chân run, tay mỏi, mắt mờ rồi, lại hít nhiều chất độc nơi chiến trường nên dễ đau tức ngực...

Bạn thấy không, tôi cho cha ngồi vắt vẻo trên ban công ngay tầng 2 ngắm từng đoàn diễu binh đi ngang trước mắt nhưng cha đâu có hạnh phúc. Phút giây ấy cha đã cởi hết quân phục và các huy chương lấp lánh ra; chỉ ngồi như một thường dân. Điều cha ước ao là có đồng đội bên cạnh, được chính quyền tổ chức, được Tổ quốc và các thế hệ hôm nay thực sự khắc ghi sự hy sinh của các cha ông, để việc "viết tiếp câu chuyện" hoà bình ko chỉ là khẩu hiệu suông hay lời bài hát dễ thuộc.

Xin đừng để ký ức hào hùng chỉ còn là nỗi buồn lặng lẽ trong lòng những người lính già.

Tôi mong một cuộc gọi kịp cho sáng 2/9.

Mong lắm

Tổ quốc ơi!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn