Thân nhân liệt sĩ, người có công

MONG MỎI ĐƯA ĐƯỢC HÀI CỐT NGƯỜI CON TRAI TRỞ VỀ

Nghệ An07/07/2026Nguyễn Thị Hiền (Đoàn phường Hoàng Mai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên con đường nhựa quen thuộc tại khối Tân Sơn, phường Hoàng Mai, tỉnh Nghệ An, chạy thẳng về phía nhà máy xi măng Vicem Hoàng Mai, đi về cuối con đường, chúng ta sẽ bắt gặp 2 cụ già đã ngoài 90 tuổi, cụ ông năm nay đã 96 tuổi vẫn còn minh mẫn, nhưng cụ bà, tuy kém cụ ông 4 tủy, nhưng thường xuyên đau ốm, và đã mắc bệnh Alzheime củ tuổi già, lúc nhớ lúc quyên và thỉnh thoảng lại nhắc tên anh con trai đầu hay bà còn gọi với cái thên thân thương “Thằng Bằng của mẹ”. Và đó cũng chính là Liệt sỹ Nguyễn Viết Bằng, sinh năm 1955, hy sinh năm 1975 khi mời vừa tròn 20 tuổi.

Năm 1973, khi đất nước đang chìm trong khói lửa chiến tranh, chàng trai trẻ Nguyễn Viết Bằng vừa bước vào tuổi thanh xuân đã tạm biệt bố mẹ, các em để lên đường vào chiến trường Miền Nam, thực hiện nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc tại. Ngày chia tay, mẹ gói cho con vài nắm cơm, cha lặng lẽ sửa lại chiếc ba lô cũ rồi dặn dò con trai, cứ yên tâm thực hiện nhiệm vụ cùng đơn vị, ở nhà bố mẹ có mẹ mẹ chăm lo các em.

Và như vậy, người thanh niên với nhiệt huyết trẻ lên đường, trong tháng đầu tiên, gia đình vẫn nhận được tin báo anh Bằng đang thực hiện nhiệm vụ tại tỉnh Đồng Nai. Và trong bức thư đầu tiên a gửi về, trong từng dòng chữ, anh ân cần hỏi thăm sức khỏe bố mẹ, và không quên dặn dò các em ngoan ngoãn, nghe lời bố mẹ, giúp đỡ bố mẹ làm việc.

Và một ngày, gia đình nhận được giấy báo tin A Bằng đã anh dũng hy sinh trong khi làm nhiệm vụ. Khoảnh khắc ấy, cả căn nhà như lặng đi. Bà tròn ôm chặt tờ giấy báo tử mà ngất lịm. Ông Lịch lặng lẽ bước ra hiên nhà, ngồi suốt một buổi chiều, đôi mắt đỏ hoe nhưng không rơi nổi một giọt nước mắt, đàn em thơ chỉ biết ôm lấy nhau mà khóc. Điều khiến ông bà day dứt nhất không chỉ là sự hy sinh của người con trai, mà là không biết con mình chính xác đang nằm ở đâu, ngọn đèn trên bàn thờ chưa bao giờ tắt vào những ngày giỗ. Mỗi dịp lễ, Tết hay Ngày Thương binh - Liệt sĩ, ông bà đều đặt thêm một đôi đũa, một bát cơm như thể người con vẫn sẽ trở về.

Suốt hơn nửa thế kỷ qua, ở nghĩa trang Biên Hòa – Đồng Nai, có thể a Bằng đang an nghỉ ở đó, nhưng hiện tại có 2 phần mộ. Một phần mộ mang tên Nguyễn Viết Bằng – quê quán: Quỳnh Lưu – Nghệ An, 1 phần mộ khác thì tên Nguyễn Văn Bằng, quê quán Quỳnh Thiện, Quỳnh Lưu, Nghệ An.

Năm tháng cứ lặng lẽ trôi. Mái tóc của cha đã bạc trắng. Đôi mắt của mẹ cũng đã mờ

Đôi chân của cả hai đã không còn đủ khỏe để đi được 1 quãng đường gần 2000km từ Nghệ An vào Đồng Nai để được 1 lần nhìn thấy cho dù là phần mộ của con trai lần cuối, nhưng trong tim họ vẫn còn nguyên một niềm hy vọng, hy vọng có thể biết được anh con trai cả của ông bà hiện đang ở đâu, các em mong mỏi được đưa anh về nghĩa trang quê nhà để chăm sóc, hương hỏa cho anh.

Đó không phải mong muốn đưa con, đưa anh trở về, mà chỉ là mong có một địa chỉ rõ ràng để mỗi nén hương được thắp đúng nơi, mỗi lời gọi "con ơi, anh ơi" không còn gửi vào khoảng trời vô định.

Chiến tranh đã lùi xa.

Người con trai bé nhỏ năm xưa của bố mẹ nay đã hóa thành bất tử trong lòng Tổ quốc. Và ở đây, dưới mái nhà nhỏ, hai mái đầu bạc trắng vẫn mỗi ngày ngóng về phương xa, chỉ mong một ngày nào đó được biết chính xác nơi người con thân yêu yên nghỉ.

Bởi sau tất cả, điều họ mong mỏi nhất không phải là phép màu.

Mà chỉ là được gọi đúng tên ngôi mộ của con mình, để hành trình chờ đợi kéo dài hơn nửa cuộc đời cuối cùng cũng khép lại trong sự thanh thản.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
MONG MỎI ĐƯA ĐƯỢC HÀI CỐT NGƯỜI CON TRAI TRỞ VỀ | Câu chuyện thời hoa lửa