Người có công giúp đỡ cách mạng

MONG ƯỚC CHƯA TRỌN CỦA NGƯỜI CON DÀNH CẢ CUỘC ĐỜI ĐI TÌM MỘ NGƯỜI CHA LIỆT SĨ

Có những cuộc chia ly chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, nhưng nỗi chờ đợi lại kéo dài suốt cả một đời người. Đối với nhiều gia đình liệt sĩ hy sinh tại mặt trận Vị Xuyên, cuộc chiến đã kết thúc từ lâu, nhưng hành trình tìm kiếm người thân vẫn chưa bao giờ khép lại. Trong số đó có những người con đã dành gần như cả cuộc đời để đi tìm cha – người đã ngã xuống nơi biên cương Tổ quốc, nhưng đến nay vẫn chưa xác định được nơi yên nghỉ.

Phú Thọ06/08/2026Xã Thàng Tín (Đoàn xã Thàng Tín)5 lượt xem0 lượt chia sẻ
MONG ƯỚC CHƯA TRỌN CỦA NGƯỜI CON DÀNH CẢ CUỘC ĐỜI ĐI TÌM MỘ NGƯỜI CHA LIỆT SĨ

MONG ƯỚC CHƯA TRỌN CỦA NGƯỜI CON DÀNH CẢ CUỘC ĐỜI ĐI TÌM MỘ NGƯỜI CHA LIỆT SĨ

Có những cuộc chia ly chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, nhưng nỗi chờ đợi lại kéo dài suốt cả một đời người.

Đối với nhiều gia đình liệt sĩ hy sinh tại mặt trận Vị Xuyên, cuộc chiến đã kết thúc từ lâu, nhưng hành trình tìm kiếm người thân vẫn chưa bao giờ khép lại. Trong số đó có những người con đã dành gần như cả cuộc đời để đi tìm cha – người đã ngã xuống nơi biên cương Tổ quốc, nhưng đến nay vẫn chưa xác định được nơi yên nghỉ.

Cha ra đi khi con còn quá nhỏ, hoặc thậm chí chưa kịp chào đời.

Ký ức về cha không phải là những buổi chiều được nắm tay đến trường, không phải những lời dạy bảo hay vòng tay ấm áp. Những gì còn lại chỉ là tấm di ảnh đã ngả màu theo năm tháng, vài dòng thư gửi vội từ chiến trường, những tấm huân chương được cất giữ cẩn thận và lời kể nghẹn ngào của mẹ về người chồng mãi mãi tuổi đôi mươi.

Lớn lên cùng khoảng trống mang tên "cha", người con ấy luôn mang trong lòng một mong ước giản dị nhưng vô cùng lớn lao: được một lần tìm thấy nơi cha đang nằm lại.

Từ những năm đầu trưởng thành, mỗi khi có thông tin về một đợt quy tập hài cốt liệt sĩ ở Vị Xuyên, người con lại khăn gói lên đường. Hết nghĩa trang này đến nghĩa trang khác, hết gặp đồng đội cũ của cha lại tìm đến các cựu chiến binh từng chiến đấu trên những điểm cao năm xưa.

Mỗi câu chuyện được kể lại đều trở thành một tia hy vọng.

Mỗi bản đồ tác chiến cũ đều được nâng niu như báu vật.

Mỗi thông tin nhỏ về đơn vị, về trận đánh hay vị trí chiến đấu của cha đều được ghi chép cẩn thận, bởi biết đâu đó sẽ là manh mối giúp gia đình tìm được người thân sau hàng chục năm xa cách.

Có những chuyến đi kết thúc trong lặng lẽ.

Có những lần trở về với đôi mắt đỏ hoe vì hy vọng rồi lại thất vọng.

Thế nhưng chưa bao giờ người con ấy nghĩ đến việc từ bỏ.

Bởi trong sâu thẳm trái tim, cha vẫn đang đợi.

Đợi một ngày được trở về với quê hương.

Đợi một ngày có người thân đến đón.

Đợi một nén hương được thắp đúng nơi mình yên nghỉ.

Mỗi dịp tháng Bảy, khi hàng nghìn người trở về Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên dâng hương tưởng niệm, người con lại lặng lẽ đứng trước những hàng bia mang dòng chữ "Liệt sĩ chưa biết tên".

Ánh mắt dõi theo từng ngôi mộ.

Bàn tay run run chạm nhẹ lên từng tấm bia đá.

Có lúc, người con tự hỏi: Liệu cha có đang nằm dưới một trong những ngôi mộ vô danh này? Hay cha vẫn còn đâu đó giữa những vách đá cheo leo nơi chiến trường năm xưa?

Câu hỏi ấy đến nay vẫn chưa có lời giải.

Thời gian trôi đi.

Mái tóc người con đã điểm bạc.

Người mẹ già ngày một yếu hơn.

Nhiều đồng đội của cha cũng lần lượt rời xa cõi đời.

Những nhân chứng của cuộc chiến ngày càng ít đi, trong khi hành trình tìm kiếm vẫn còn dang dở.

Điều khiến người con đau đáu không phải là sự mất mát đã xảy ra từ nhiều thập kỷ trước, mà là nỗi day dứt khi chưa thể thực hiện lời hứa với mẹ: đưa cha trở về.

Đó không chỉ là mong muốn của một người con.

Đó còn là khát vọng đoàn tụ của cả một gia đình đã chờ đợi suốt hàng chục năm.

Để trên bàn thờ tổ tiên, cha không còn là người "chưa biết nơi yên nghỉ".

Để mỗi dịp giỗ, con cháu có thể thắp nén hương ngay trên phần mộ của cha.

Để sự hy sinh của người lính năm xưa được trọn vẹn trong vòng tay của quê hương.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng vẫn còn hàng nghìn liệt sĩ chưa được tìm thấy.

Phía sau mỗi cái tên chưa trở về là một gia đình vẫn mòn mỏi chờ đợi.

Phía sau mỗi cuộc quy tập hài cốt là biết bao hy vọng được nhen lên.

Và phía sau mỗi người con đi tìm cha là một tình yêu không gì có thể đo đếm.

Có thể một ngày nào đó, mong ước ấy sẽ trở thành hiện thực.

Cũng có thể hành trình sẽ còn kéo dài.

Nhưng dù kết quả ra sao, người con ấy vẫn sẽ tiếp tục bước đi, bởi đó không chỉ là hành trình tìm kiếm một phần mộ, mà còn là hành trình gìn giữ đạo lý "Uống nước nhớ nguồn", là lời tri ân sâu nặng đối với người cha đã hiến dâng cả tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Có những ước mơ không dành cho bản thân.

Có những khát vọng chỉ để hoàn thành một lời hứa.

Và có những người con dành trọn cả cuộc đời chỉ mong một ngày được đứng trước phần mộ của cha, nhẹ nhàng gọi hai tiếng thiêng liêng:

"Cha ơi... con đã tìm được cha rồi."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn