một anh lính trẻ tham gia kháng chiến
một anh lính trẻ tham gia kháng chiến
Ông nội tôi là một người ít nói, năm nay đã vừa tròn 68 tuổi. Cả tuổi thơ tôi chỉ thấy ông lặng lẽ chăm vườn, làm ruộng, uống trà và thỉnh thoảng nhìn xa xăm như đang nhớ về một nơi nào đó rất xa. Mãi đến một đêm mất điện, khi cả nhà ngồi quây quần dưới ánh đèn dầu leo lét, tôi mới được nghe ông kể về một câu chuyện trong chiến tranh – một câu chuyện mà ông nói rằng “cả đời này ông không thể quên”.
Hồi đó, ông tôi mới mười chín tuổi, là một anh lính trẻ tham gia kháng chiến. Đơn vị của ông đóng quân trong một khu rừng rậm, nơi mà ngày nào cũng có tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Một buổi chiều, sau trận càn quét dữ dội, đơn vị ông bị chia cắt. Ông cùng hai đồng đội nữa phải tự tìm đường quay về căn cứ.
Ba người men theo con suối nhỏ, vừa đi vừa cảnh giác cao độ. Rừng im lặng một cách đáng sợ. Không có tiếng chim, không có tiếng gió, chỉ có tiếng bước chân và nhịp tim dồn dập. Đang đi, bỗng họ nghe thấy một tiếng động rất khẽ phía trước. Cả ba lập tức nấp vào bụi rậm, căng mắt quan sát.
Trước mặt họ, cách đó không xa, là một cậu bé chừng mười tuổi, gầy gò, áo quần rách rưới. Cậu bé đang loay hoay kéo một người lính bị thương – nhưng điều khiến ông tôi sững lại là người lính đó thuộc phía đối phương.
Hai người đồng đội của ông lập tức thì thầm: “Bỏ đi, nguy hiểm lắm. Có thể là bẫy.” Nhưng ông tôi không thể rời mắt khỏi cảnh tượng ấy. Cậu bé nhỏ xíu, đôi tay run run, vẫn cố hết sức kéo người lính nặng gấp đôi mình. Gương mặt cậu lấm lem, nhưng ánh mắt lại kiên quyết lạ thường.
Cuối cùng, ông quyết định bước ra. Hai đồng đội vội kéo lại, nhưng ông chỉ nói: “Nếu đó là bẫy, thì cũng không thể để thằng bé đó chết ở đây.”
Khi ông tiến đến gần, cậu bé giật mình, lùi lại, ánh mắt đầy sợ hãi. Nhưng rồi, khi thấy ông không giơ súng lên, cậu run run nói:
“Chú… chú giúp cháu với… chú ấy sắp chết rồi…”
Ông kể rằng lúc đó, ông bối rối. Người lính kia là kẻ thù. Nhưng trước mắt ông không còn là ranh giới bên này hay bên kia nữa, mà chỉ là một người đang hấp hối và một đứa trẻ đang tuyệt vọng cầu cứu.
Ông và hai đồng đội cuối cùng cũng quyết định giúp. Họ khiêng người lính vào một hốc đá gần đó, băng bó vết thương bằng tất cả những gì có thể. Người lính tỉnh lại trong cơn mê man, ánh mắt mờ đục, dường như không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đêm đó, họ không dám ngủ. Ba người lính và một đứa trẻ, cùng một người lính đối phương nằm giữa ranh giới sống chết. Bên ngoài, tiếng máy bay lại bắt đầu gầm rú.
Đến gần sáng, người lính kia yếu dần. Ông tôi kể rằng trước khi trút hơi thở cuối cùng, anh ta nắm chặt tay cậu bé và thì thào điều gì đó bằng một thứ tiếng mà ông không hiểu. Cậu bé òa khóc, gục xuống bên người lính.
Sau đó, cậu quay sang ông, nói một câu mà ông nhớ mãi:
“Chú ơi… chú ấy là anh trai cháu…”
Hóa ra, trong cuộc chiến ấy, có những gia đình bị chia cắt, có người theo bên này, có người ở bên kia. Và cậu bé ấy đã đi tìm anh mình suốt nhiều ngày, chỉ để rồi gặp lại trong hoàn cảnh đau đớn nhất.
Ông tôi lặng người. Hai đồng đội của ông cũng không nói nên lời. Họ không còn thấy trước mặt mình là “địch” nữa, mà chỉ là một con người, một người anh, một đứa em.
Sáng hôm sau, trước khi rời đi, ông và đồng đội đã giúp cậu bé chôn cất người anh dưới một gốc cây lớn. Không có bia mộ, không có nghi thức, chỉ có một nắm đất và vài cành lá rừng.
Cậu bé cảm ơn họ, rồi lặng lẽ rời đi. Ông tôi không bao giờ gặp lại cậu nữa.
Khi kể đến đây, ông dừng lại rất lâu. Ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt đầy nếp nhăn của ông, và tôi thấy đôi mắt ông ánh lên một nỗi buồn sâu thẳm.
Ông nói nhỏ:
“Chiến tranh không chỉ là súng đạn. Nó là những câu chuyện như vậy… nơi con người phải đứng giữa ranh giới của thù hận và lòng nhân ái.”
Từ đêm đó, tôi hiểu rằng điều khiến câu chuyện ấy trở nên “độc nhất vô nhị” không phải là sự kịch tính của hoàn cảnh, mà là sự lựa chọn của con người trong hoàn cảnh ấy. Giữa chiến tranh khốc liệt, ông tôi đã chọn giúp đỡ một người thuộc phe đối phương, chỉ vì đó là điều đúng đắn.
Và có lẽ, chính những lựa chọn như thế đã giữ cho con người không đánh mất đi phần nhân hậu của mình, dù trong những thời khắc tàn khốc nhất của lịch sử.
Hình ảnh nhân vật người ông trong câu chuyện.


