Bài viết

Một bản hùng ca về sự lựa chọn đầy vinh quang giữa sự sống cá nhân

âu chuyện về Thượng úy Võ Hữu Thọ là một bản hùng ca về sự lựa chọn đầy vinh quang giữa sự sống cá nhân và vận mệnh của dân tộc . Ông sinh năm 1955, là nguyên Trưởng ban Tuyên huấn Trung đoàn 270, Quân khu 5, hiện đang sinh sống tại Quảng Ngãi

Hải Phòng21/04/2026Nguyễn Minh Hùng (Đoàn xã Quyết Thắng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào đêm ngày 4/9/1971, sau những ngày tháng bị đối phương đọa đày trong lao tù, ông được lãnh đạo Ban Binh vận tỉnh Quảng Ngãi cử người đưa lên căn cứ để chuẩn bị ra miền Bắc học tập và chữa bệnh. Do vóc dáng nhỏ bé và khai sinh chậm 2 năm so với tuổi thật, ông được bố trí đi cùng đoàn thiếu niên để ra Bắc vừa điều trị thương tật, vừa được gần gũi người thân khi cha và ba anh chị của ông đều đang công tác, học tập tại đó. Tuy nhiên, khi hành quân theo đường Trường Sơn ra gần đến dòng sông Bến Hải, chứng kiến cảnh tượng từng đoàn bộ đội từ miền Bắc rầm rập tiến vào Nam chiến đấu, ông đã có một quyết định làm thay đổi cả cuộc đời mình.

Đứng trước ranh giới của sự an toàn, ông tự vấn bản thân rằng nếu mình đi thì có thể sống, nhưng biết bao thanh niên khác đang xông pha vào miền Nam chiến đấu thì tại sao mình lại rời đi. Với lý tưởng đó, ông quyết định quay ngược trở lại quê hương, trình bày nguyện vọng với lãnh đạo để được tiếp tục cầm súng bảo vệ mảnh đất quê cha đất tổ. Sau đó, ông theo học lớp y tá, vừa trực tiếp cứu chữa thương binh cùng nhân dân, vừa tham gia chiến đấu tại các đơn vị du kích và bộ đội huyện.Đầu năm 1975, khi đang đảm nhiệm vai trò Chính trị viên Đại đội 2, Tiểu đoàn 81 thuộc Tỉnh đội Quảng Ngãi, ông đã bị thương rất nặng trong trận đánh Gò Sỏi khốc liệt. Sự gan dạ và lòng quả cảm của ông trong trận đánh này đã khiến nhiều đồng đội nể phục, đặc biệt là người chiến sĩ liên lạc Trần Tấn Dũng – người đã trực tiếp băng bó và cõng ông vượt qua lửa đạn đến Trạm xá tiền phương cấp cứu. Cho đến nay, khi nhìn lại quá khứ, ông vẫn khẳng định quyết định ở lại miền Nam chiến đấu năm xưa là hoàn toàn đúng đắn và đầy tự hào

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn