Một bản làng miền núi
Vào những năm tháng đất nước còn trong khói lửa chiến tranh, ở một bản làng miền núi có chàng trai tên Khánh. Gia đình làm nương rẫy nghèo khó, nhưng khi nghe tiếng gọi của Tổ quốc, Khánh đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong.
Đơn vị của Khánh được giao nhiệm vụ mở đường và giữ thông tuyến vận tải quan trọng. Con đường chạy qua rừng sâu, đèo cao, thường xuyên bị bom đạn cày xới. Ban ngày máy bay địch đánh phá dữ dội, ban đêm cả đơn vị lại ra đường san đất, lấp hố bom, kéo cây đổ để xe đi qua.
Khánh là người khỏe mạnh, ít nói nhưng rất gan dạ. Mỗi khi đoàn xe phải vượt qua khúc cua hiểm trở trong đêm tối, anh thường cầm bó đuốc đứng trên triền núi để ra hiệu. Ánh lửa cháy sáng giữa gió rừng, đỏ rực như một bông hoa nở trong màn đêm. Đồng đội yêu mến gọi anh là “Hoa lửa của đèo cao”.
Một đêm mưa lớn, nước từ khe núi đổ xuống làm sập chiếc cầu tạm. Nếu không sửa ngay, đoàn xe chở lương thực sẽ bị chậm trễ. Khánh cùng đồng đội nhanh chóng xuống suối kéo gỗ, chặt tre, buộc dây dựng lại cầu. Dưới cơn mưa lạnh buốt, ai cũng run lên nhưng vẫn không ngừng tay.
Khi cây cầu vừa được hoàn thành, đoàn xe từ xa tiến lại. Khánh lại giơ cao bó đuốc đứng bên đầu cầu, dẫn từng chiếc xe vượt qua an toàn. Tiếng máy xe vang vọng giữa núi rừng như lời cảm ơn gửi đến những người mở đường thầm lặng.
Ngày hòa bình lập lại, Khánh trở về quê hương tiếp tục làm nương, chăm lo gia đình. Cuộc sống giản dị trôi qua, nhưng hình ảnh chàng trai cầm đuốc giữa rừng đêm năm ấy vẫn luôn được bà con nhắc nhớ.
Câu chuyện hoa lửa thời xưa là biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, tinh thần kiên cường và sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh đi trước.



