Cựu chiến binh

MỘT BÁT CƠM CHIA ĐÔI TRONG CHIẾN HÀO

Câu chuyện kể về một bữa ăn giản dị giữa chiến hào – nơi một bát cơm được chia đôi đã trở thành biểu tượng của tình đồng đội, sự sẻ chia và tình người trong chiến tranh.

Hưng Yên01/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, người lính thiếu thốn đủ thứ. Thiếu ăn, thiếu ngủ, thiếu cả những điều bình thường nhất của cuộc sống. Nhưng có lẽ điều khiến tôi nhớ nhất không phải là những ngày đói khát kéo dài, mà là một bát cơm đã được chia đôi trong chiến hào.

Hôm ấy, đơn vị tôi vừa trải qua một trận đánh ác liệt. Chúng tôi rút về một đoạn chiến hào tạm để củng cố đội hình. Ai nấy đều mệt rã rời, quần áo lấm lem bùn đất, mặt mũi hốc hác vì nhiều ngày liền không được nghỉ ngơi tử tế. Lương thực cạn dần, mỗi người chỉ được phát một phần ăn rất ít.

Tôi nhận phần cơm của mình, chỉ vỏn vẹn một bát nhỏ, gạo đã nguội, lẫn vài hạt sạn. Tôi cầm bát cơm, nhìn quanh. Bên cạnh tôi là một đồng đội trẻ hơn, gầy gò, vừa bị thương nhẹ ở tay. Anh cố giấu cơn đau, nhưng tôi vẫn nhận ra vẻ mệt mỏi trên gương mặt anh.

Không ai bảo ai, tôi lặng lẽ lấy thìa, san bát cơm của mình ra làm hai phần. Tôi đưa một nửa cho anh. Anh ngần ngừ, nhìn tôi, rồi lắc đầu. Tôi chỉ cười, nói nhỏ: “Ăn đi, còn sức mà đánh tiếp.” Anh nhận lấy, mắt đỏ hoe.

Chúng tôi ngồi ăn trong chiến hào, lưng tựa vào đất, trên đầu vẫn nghe văng vẳng tiếng pháo xa xa. Không có canh, không có thức ăn gì thêm, nhưng chưa bao giờ tôi thấy bát cơm ngon đến thế. Có lẽ vì trong hoàn cảnh ấy, sự sẻ chia còn quý hơn cả miếng ăn.

Bát cơm chia đôi ấy không làm cơn đói biến mất hoàn toàn, nhưng nó khiến lòng người ấm lại. Tôi hiểu rằng, trong chiến tranh, đồng đội chính là gia đình thứ hai. Chúng tôi sống vì nhau, chiến đấu vì nhau, và sẵn sàng chia sẻ cho nhau những gì ít ỏi nhất mình có.

Nhiều năm sau, khi đã trở về cuộc sống đời thường, có những bữa cơm đầy đủ, thậm chí dư dả, tôi vẫn nhớ đến bát cơm năm xưa. Nó nhắc tôi rằng, trong gian khó nhất, con người ta vẫn có thể dành cho nhau sự tử tế. Và chính điều đó đã giúp chúng tôi vượt qua những năm tháng hoa lửa đầy khắc nghiệt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn