một bầu trời bom đạn ngày ấy ùa về
một bầu trời bom đạn ngày ấy ùa về

“Thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng ngọn lửa mà đồng chí Lương Tấn Thịnh để lại vẫn cháy mãi. Ngọn lửa ấy hôm nay được tiếp nối trong trái tim của thế hệ trẻ Hòa Hiệp Trung – Phú Yên: “Sống có lý tưởng, có trách nhiệm, dám dấn thân và cống hiến cho quê hương, đất nước”.Những năm tháng hoạt động ở Hòa Hiệp Trung là chuỗi ngày đối mặt với hiểm nguy. Đồng chí Thịnh luôn xung phong đảm nhận những nhiệm vụ khó khăn nhất: làm liên lạc, đưa đón cán bộ, bảo vệ cơ sở cách mạng, che chở cho nhân dân trước sự truy lùng gắt gao của kẻ địch. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, anh băng qua suối sâu, lội qua bùn lầy, ôm chặt tài liệu vào ngực để giữ trọn bí mật cho tổ chức. Có những lần bị thương, đau đến cạn sức, nhưng anh vẫn cắn răng chịu đựng, quyết không để lộ tung tích đồng đội.Chiến tranh đã đi qua hơn một phần ba thế kỷ, nhưng những hiện thực lịch sử ngày ấy lại làm cả một phần người day dắt, khắc khoải. Một “Thời hoa lửa” trỗi dậy, một bầu trời bom đạn ngày ấy ùa về. Bao niềm thương và nỗi xót xa dâng tràn theo hàng lệ tuôn ngược vào trong của hàng triệu trái tim người Việt. Là những khoảnh khắc chinh chiến trên xa trường ác liệt, khi những con người anh dũng luồn lách qua từng nẻo đường trắc trở, những bài ca ngân nga vang dội như níu giữ tinh thần đanh thép và oanh liệt mãi trên bầu trời. Một “Thời hoa lửa” luyến lưu, ưu sầu và cũng đầy khát khao mãnh liệt. Giữa khói lửa ngút trời, giữa bom đạn vùi lấp ruộng đồng, vẫn bừng sáng lên những con người bình dị mà phi thường. Đồng chí Lương Tấn Thịnh chính là một trong những “Đóa hoa lửa” như thế.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



