Một bệnh nhân khiến tôi nhớ mãi.
Chiến trường mỗi ngày đều có người bị thương được đưa về bệnh xá. Có người chỉ ở lại vài ngày rồi trở về đơn vị, có người phải nằm điều trị hàng tháng. Cũng có những người chỉ kịp để lại một cái tên và một nụ cười trước khi ra đi. Nhưng trong số họ, có một bệnh nhân mà tôi không bao giờ quên.
Chiến trường mỗi ngày đều có người bị thương được đưa về bệnh xá. Có người chỉ ở lại vài ngày rồi trở về đơn vị, có người phải nằm điều trị hàng tháng. Cũng có những người chỉ kịp để lại một cái tên và một nụ cười trước khi ra đi. Nhưng trong số họ, có một bệnh nhân mà tôi không bao giờ quên.
Đó là một cậu chiến sĩ còn rất trẻ. Khi được đồng đội cáng vào bệnh xá, cậu bị thương ở chân và mất khá nhiều máu. Khuôn mặt tái nhợt nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ lạc quan.
Trong lúc thay băng, tôi hỏi:
– Em đau lắm không?
Cậu cười nhẹ:
– Đau chứ chị. Nhưng còn sống là còn may. Ngoài kia còn nhiều anh em nặng hơn em.
Câu trả lời khiến tôi lặng đi. Một chàng trai chưa đầy hai mươi tuổi lại nghĩ đến người khác trước khi nghĩ đến chính mình.
Những ngày sau đó, cậu điều trị rất ngoan. Dù sốt vì nhiễm trùng, cậu chưa bao giờ than phiền. Mỗi lần tôi đến khám, cậu đều hỏi trước:
– Hôm nay bệnh xá có nhiều thương binh không chị?
Nếu nghe tôi nói có nhiều ca nặng, cậu chỉ khẽ gật đầu rồi bảo:
– Chị cứ lo cho các anh ấy trước.
Có lần, người dân trong vùng mang đến ít chuối rừng. Cậu giữ mãi phần của mình, đến khi thấy một em bé bị thương đang khóc vì đói, cậu lặng lẽ đưa cả nải chuối cho em. Tôi nhìn thấy mà không nói gì. Hành động nhỏ ấy khiến tôi hiểu rằng lòng nhân hậu không cần những điều lớn lao.
Sau gần một tháng điều trị, vết thương đã dần lành. Ngày chia tay, cậu đứng nghiêm trước cửa lán bệnh xá, giơ tay chào và nói:
– Khi nào đất nước hòa bình, em sẽ về thăm chị.
Tôi mỉm cười, dặn cậu giữ gìn sức khỏe và cẩn thận trong những trận đánh phía trước.
Nhưng lời hứa ấy không bao giờ thành hiện thực.
Ít lâu sau, một đơn vị đi qua báo tin cậu đã hy sinh trong một trận chiến. Tôi cầm tờ giấy báo tin rất lâu mà không nói được lời nào. Trước mắt tôi vẫn là nụ cười hiền của cậu trong ngày rời bệnh xá, vẫn là câu nói: “Còn sống là còn may.”
Chiến tranh đã lấy đi biết bao người trẻ như thế. Họ ra đi khi còn mang trong tim những ước mơ rất bình dị: được trở về quê, được gặp lại gia đình, được sống trong hòa bình.
Đã nhiều năm trôi qua, tôi vẫn nhớ khuôn mặt của cậu chiến sĩ ấy. Không chỉ vì tôi từng là bác sĩ điều trị cho cậu, mà vì cậu đã dạy tôi một điều: giữa chiến tranh khốc liệt, con người vẫn có thể giữ được lòng nhân hậu, sự lạc quan và niềm tin vào ngày mai.
Có lẽ, đó là điều khiến một người bệnh trở thành ký ức không bao giờ phai trong lòng người thầy thuốc.



