MỘT BIỂU TƯỢNG TỘI ÁC CỦA MỸ: ĐỐT CHÁY TUỔI THƠ TRƯỜNG LINH PHỤNG BẰNG BOM NAPAN
sự kiện lịch sử
MỘT BIỂU TƯỢNG TỘI ÁC CỦA MỸ: ĐỐT CHÁY TUỔI THƠ TRƯỜNG LINH PHỤNG BẰNG BOM NAPAN
Cũng như bao ngôi trường dựng lên ở vùng giải phóng sau Đồng khởi, trường Linh Phụng ở ấp Linh Phụng, xã Long Mỹ, huyện Giồng Trôm là trường cấp I gồm 3 lớp học, làm bằng cây, lá theo thời chiến. Trừ những buổi giặc đi càn và những ngày chúa nhật, còn thì trời nắng cũng như trời mưa, dưới mái trường lợp lá dừa nước và nền đất ấy, các thầy cô và hơn 120 em học sinh vẫn cần mẫn dạy và học. Để bảo vệ tính mạng thầy và trò, hầm hố ở đây được bố trí đầy đủ và kiên cố. Do đó, khi địch bắn phá thì thầy trò xuống giao thông hào, tỏa ra các ngã vào hầm trú ẩn, khi có báo yên thì lại lên mặt đất, tiếp tục bài học. Trường Linh Phụng đã trở thành trường điển hình của huyện Giồng Trôm về dạy tốt, học tốt.
Vào lúc 16 giờ 45 phút ngày 11-5-1964, các em say sưa tập hát dưới sự điều khiển của thầy Sết và thầy Bá thì hàng loạt đạn đại bác 155 ly từ các căn cứ Mỹ ào ạt rơi xuống quanh trường. Đạn nổ làm đất ở dưới chân rung lên từng đợt. Vốn đã quen với cảnh này, các em học sinh nhanh chóng rút xuống hầm. Những loạt đạn pháo vừa dứt, thì một đàn máy bay khu trục, có cả một chiếc L.19 chỉ điểm, lao đến trút những loạt bom na-pan. Ngôi trường bỗng chốc chìm trong lửa đỏ. Những nhà cửa chung quanh, vườn tược và cả ngôi chợ gần đó cũng ngập trong biển lửa và khói đen khét lẹt mùi xăng đặc. Tiếng la thét, tiếng khóc, tiếng kêu cứu vang lên cả một góc trời "Má ơi ! Nóng quá má ơi !", "Cứu con với má ơi ! ba ơi !" của trẻ em xen lẫn với tiếng kêu gào của người lớn: "Bà con ơi ! Mau mau cứu các em!".
Bất chấp mấy chiếc máy bay còn quầng đảo, trong khói lửa mù mịt, những du kích, thanh niên, các chị, các bà con nông dân lao vào cứu lấy con cháu của mình. Họ ra sức dập tắt ngọn lửa bằng các phương tiện có trong tay, rồi lao vào các ngách hào giao thông, từng căn hầm để tìm từng người bị nạn. Tiếng rên la hốt hoảng, tiếng gào thét quằn quại vì nóng bỏng, tiếng khóc, tiếng gọi nước uống, tiếng kêu ba, kêu má vang lên thảm thiết.
Cuối cùng, người ta đã đưa ra khỏi đám cháy những em bé bị na-pan đốt cháy và đưa đến trạm cấp cứu gần nhất.
Đốt phá các trường học, ném lựu đạn xuống hầm trú ẩn của học sinh, chĩa súng bắn vào các thầy cô giáo là chuyện thường ngày của bọn lính Mỹ và nguy khi đi càn quét vùng giải phóng. Chúng muốn tạo ra một tâm lý bất ổn, không an toàn trong suy nghĩ của người dân ở ngoài tầm kiểm soát của chúng. Thế nhưng, dùng đến máy bay và bom na-pan để hủy diệt một ngôi trường đang giờ học, thì đây là lần đầu. Đó là một hành động dã man có chủ đích, có tính toán, không thể là một sự nhầm lẫn được. Cuộc ném bom na-pan hủy diệt trường Linh Phụng đã giết chết 6 em học sinh tuổi 13 - 14 và làm bị thương một số người khác, trong đó có cô giáo Thu Thủy. Trong số nạn nhân bị bỏng
nặng nhất hôm ấy chỉ có một em được cứu sống là Hồ Văn Bột, hiện nay Bột là kỹ sư ngành hóa.
Cuộc ném bom na-pan có tính chất hủy diệt trường Linh Phụng ngày 11-5-1964 là một biểu tượng tội ác man rợ của giặc Mỹ. Đồng bào xã Long Mỹ cũng như nhân dân Bến Tre ghi nhớ mãi mãi tội ác ghê tởm này.
Nguồn: Sách địa chí Bến Tre



