Cựu chiến binh

MỘT BỘ QUẦN ÁO TRÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN

MỘT BỘ QUẦN ÁO TRÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN

04/02/2026Vũ Đức Anh Tuấn (xã Định Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

MỘT BỘ QUẦN ÁO TRÊN ĐƯỜNG HÀNH QUÂN

Tôi là Nguyễn Văn Công. Trong suốt những năm tháng quân ngũ, tôi đã trải qua không ít gian khổ, nhưng có một kỷ niệm mà mỗi lần nhắc lại, tôi vẫn còn nguyên cảm giác ngứa ngáy, nặng nề và mệt mỏi như ngày hôm qua. Đó là đợt hành quân dài ngày, khi mỗi người chúng tôi chỉ có đúng một bộ quần áo mặc trên người, suốt cả tuần liền không thay.

Đợt hành quân ấy diễn ra vào mùa mưa. Trời rừng âm u, mưa lúc nào cũng như chực đổ xuống. Ba lô phải gọn nhẹ tối đa, nên quần áo mang theo gần như không có. Bộ quần áo tôi mặc lúc xuất phát cũng là bộ tôi mặc cho đến ngày kết thúc hành quân. Lúc đó, ai cũng nghĩ đơn giản: đi vài ngày rồi sẽ nghỉ. Nhưng thực tế thì đường dài hơn dự kiến rất nhiều.

Ngày đầu tiên, quần áo còn tương đối sạch. Sang ngày thứ hai, mưa bắt đầu nặng hạt. Đường rừng trơn trượt, bùn đất bám đầy ống quần, vạt áo. Có đoạn phải lội suối, nước ngập đến thắt lưng. Lên bờ, gió rừng thổi lạnh buốt, quần áo ướt sũng dính chặt vào người, nặng trĩu như đeo thêm đá.

Sang ngày thứ ba, thứ tư, bộ quần áo bắt đầu bốc mùi ẩm mốc. Mồ hôi, nước mưa, bùn đất quyện lại, khiến da ngứa râm ran. Đêm ngủ võng, tôi trở mình liên tục vì cộm và rát. Có chỗ da trầy xước, nước mưa ngấm vào xót đến tận ruột gan. Nhưng giữa rừng sâu, chẳng có cách nào khác ngoài việc… chịu.

Chúng tôi trêu nhau cho đỡ mệt. Có anh nói đùa:

“Quần áo thế này mà treo lên chắc đứng được luôn.”

Cả tổ cười khẽ, rồi lại lặng lẽ khoác ba lô lên vai, tiếp tục đi. Tiếng cười ngắn ngủi ấy giúp ai nấy quên đi phần nào cái khó chịu đang bám lấy cơ thể.

Đến ngày thứ năm, bộ quần áo gần như không còn khô bao giờ nữa. Ban ngày mưa ướt, ban đêm sương rừng thấm lạnh. Có lúc tranh thủ nghỉ, tôi vắt áo ra, nước chảy thành dòng. Phơi thì không dám, sợ lộ vị trí. Mặc lại thì lạnh, nhưng không mặc cũng không được. Cứ thế, hết mặc rồi lại ướt.

Điều đáng quý nhất trong những ngày đó là tình đồng đội. Ai có chỗ da bị rộp, anh em nhắc nhau che lại. Có người bị ngứa nhiều quá, cả nhóm dừng lại, chờ cho người đó đỡ rồi mới đi tiếp. Không ai than thân trách phận. Chỉ có những câu nhắc nhỏ: “Cố lên”, “Sắp tới rồi”.

Ngày thứ bảy, khi hành quân kết thúc, chúng tôi mới được thay quần áo. Lúc cởi bộ đồ cũ ra, tôi thấy nó cứng lại, sẫm màu, chẳng còn nhận ra màu xanh ban đầu. Người nhẹ hẳn đi, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác rất lạ: vừa mệt rã rời, vừa tự hào.

Giờ đây, khi đã rời quân ngũ, mặc quần áo sạch mỗi ngày là điều bình thường. Nhưng mỗi khi gặp mưa, tôi lại nhớ đến tuần hành quân năm ấy. Nhớ bộ quần áo duy nhất đã cùng tôi vượt rừng, lội suối, chịu rét, chịu ngứa. Nó không chỉ là quần áo, mà là chứng nhân của một thời tuổi trẻ gian khổ, bền bỉ và không bao giờ bỏ cuộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn