MỘT BỮA CƠM CHIẾN HÀO VÀ MỘT BỮA CƠM GIA ĐÌNH
Sự đối chiếu giữa bữa cơm vội vàng nơi chiến hào năm xưa và bữa cơm sum họp thời bình hôm nay, để nhận ra rằng hạnh phúc đôi khi chỉ là được ăn một bữa cơm trọn vẹn bên người thân.
Có những ký ức không gắn với tiếng súng, không gắn với những trận đánh ác liệt, mà chỉ gắn với… một bữa cơm. Nhưng chính những bữa cơm ấy lại theo tôi suốt cả cuộc đời.
Bữa cơm chiến hào của chúng tôi ngày ấy không có mâm, không có bát đầy. Chỉ là vài nắm cơm vắt, một ít muối vừng, đôi khi thêm mẩu cá khô đã sậm màu khói bom. Chúng tôi ăn rất nhanh, vừa ăn vừa lắng nghe động tĩnh phía trên đầu, vừa sẵn sàng bỏ dở để lao vào vị trí chiến đấu.
Có bữa, tôi chưa kịp nuốt hết miếng cơm thì pháo đã dội xuống. Cơm rơi lẫn vào đất, vào bùn, không ai tiếc. Lúc ấy, sống sót quan trọng hơn no bụng. Chúng tôi quen với việc ăn trong lo lắng, ăn trong thiếu thốn, ăn mà không biết bữa sau có còn đủ người để ngồi lại với nhau hay không.
Nhiều đồng đội của tôi đã ra đi giữa chừng một bữa cơm như thế.
Hôm nay, tôi ngồi trong căn nhà nhỏ của mình, trước mâm cơm gia đình. Có canh nóng, có cơm trắng, có tiếng nói cười. Tôi nhìn từng người thân, bỗng thấy lòng mình lặng đi.
Bữa cơm gia đình không chỉ là thức ăn. Nó là sự đầy đủ, là bình yên, là điều mà ngày xưa chúng tôi không dám mơ tới giữa chiến trường.
Tôi chợt hiểu: hòa bình đôi khi không phải là những điều lớn lao. Hòa bình chính là được ăn một bữa cơm mà không phải lo lắng tiếng nổ, không phải đếm xem ai còn ai mất.



