Bài viết

Một bữa cơm giữa chiến trường

Ninh Bình20/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm ấy, đơn vị dừng chân giữa một khu rừng thưa, sau nhiều ngày hành quân liên tục trên tuyến Đường Trường Sơn. Ai cũng thấm mệt. Lưng áo ướt đẫm mồ hôi, đôi chân nặng trĩu như không còn thuộc về mình nữa.

Khi có lệnh nghỉ, cả đơn vị nhanh chóng tản ra. Người đi kiếm củi, người vo gạo, người tranh thủ nằm xuống đất chợp mắt vài phút.

Nồi cơm được đặt lên bếp dã chiến – chỉ là vài hòn đá ghép lại, phía dưới là ít củi khô nhặt vội. Khói bếp bay lên, len lỏi qua tán cây, hòa vào mùi đất rừng quen thuộc.

Không ai nói nhiều, nhưng ánh mắt ai cũng hướng về nồi cơm đang sôi lục bục.

Đã nhiều ngày rồi, họ chưa có một bữa ăn tử tế.

Một lúc sau, nắp nồi bật lên khe khẽ. Mùi cơm chín lan ra, giản dị thôi, nhưng đủ khiến bụng cồn cào hơn.

Người phụ trách bữa ăn cẩn thận mở nắp nồi. Anh nhìn vào trong, rồi lặng lẽ chia cơm ra từng phần. Mỗi nắm cơm được vo tròn, cố gắng đều nhau đến từng chút.

Không ai chen lên trước.
Không ai hỏi phần mình nhiều hay ít.

Mỗi người nhận một nắm cơm, thêm ít muối vừng, vài cọng rau rừng hái được bên đường.

Một người lính trẻ nhìn sang đồng đội bên cạnh – anh này đang sốt, người nóng ran nhưng vẫn cố ngồi dậy ăn. Không nói gì, cậu lính lặng lẽ bẻ đôi phần cơm của mình, đưa sang.

“Ăn thêm đi.”

Người kia lắc đầu.
Nhưng rồi vẫn nhận.

Không ai chứng kiến như một việc lớn lao.
Chỉ là một cử chỉ rất nhỏ… nhưng đủ làm ấm lòng giữa chiến trường.

Bữa cơm diễn ra nhanh.
Không có tiếng cười rôm rả như những bữa cơm thời bình.
Chỉ có tiếng nhai khe khẽ, và đôi khi là một câu nói ngắn gọn:

“Cố lên… sắp tới nơi rồi.”

Ăn xong, mỗi người lại tự giác thu dọn. Tro bếp được lấp lại, không để lại dấu vết. Mọi thứ phải gọn gàng, vì máy bay địch có thể phát hiện bất cứ lúc nào.

Trước khi lên đường, một người nhìn lại chỗ vừa ăn cơm, khẽ nói:
“Lần sau biết có còn ngồi đủ không…”

Không ai trả lời.

Nhưng tất cả đều hiểu.

Giữa chiến tranh, một bữa cơm như thế –
không chỉ để no bụng,
mà còn để giữ nhau lại… trong tình đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn