MỘT BỮA CƠM GIỮA RỪNG SÂU
Trong một đợt ém quân dài ngày tại rừng biên giới Tây Nam, tiểu đội của trung sĩ Lê Xuân Tuất chỉ còn lại rất ít lương thực. Một bữa cơm hiếm hoi giữa rừng sâu đã trở thành ký ức không bao giờ phai. Không phải vì đủ đầy, mà vì tình người giữa chiến tranh. Với bác, đó là bữa cơm đậm nhất đời lính.
Rừng chiều hôm đó yên ắng lạ thường. Sau nhiều ngày hành quân liên tục, tiểu đội được lệnh dừng lại ém quân chờ chỉ thị mới. Lương thực chỉ còn vài nắm gạo, chia ra mỗi người được một bát nhỏ, loãng như nước.
Bác Tuất nhìn anh em rồi lặng lẽ bớt phần mình ra.
“Lúc đó tôi nghĩ đơn giản thôi,” bác kể. “Mình là tiểu đội phó, mình ăn ít hơn cũng được.”
Một chiến sĩ trẻ phát hiện, đẩy lại phần gạo về phía bác. Hai người nhìn nhau, không ai nói. Cuối cùng, bát gạo được đổ vào nồi chung.
“Trong rừng, không có của riêng,” bác nói. “Còn sống là còn chia.”
Bữa cơm hôm ấy không có thịt, không có rau, chỉ có gạo nấu với nước suối. Nhưng cả tiểu đội ngồi sát lại, ăn rất chậm, như sợ hết quá nhanh.
Có người khẽ nói đùa:
“Mai mốt hòa bình, chắc em không ăn nổi cơm trắng nữa đâu.”
Không ai cười. Ai cũng hiểu, ngày mai còn xa lắm.
“Tôi nhớ rất rõ,” bác Tuất tr nhớ lại, “lúc đó tôi nhìn từng khuôn mặt, nghĩ thầm: chỉ cần tất cả còn ngồi đây, là mình thắng rồi.”
Đêm xuống, tiểu đội thay nhau gác. Không tiếng súng, không giao tranh. Nhưng bữa cơm nghèo ấy theo bác suốt những năm tháng sau này.
“Sau này về nhà,” bác nói khẽ, “ăn cơm đủ đầy rồi, nhưng không bữa nào thấy ngon như bữa đó.”



