Anh hùng Lực lượng vũ trang

MỘT BỨC ẢNH ĐI QUA NỬA THẾ KỶ

Giữa những lớp trầm tích của thời gian, khi chiến tranh đã lùi xa và cuộc sống dần trở lại với những nhịp điệu bình yên, vẫn có những ký ức không hề mất đi mà chỉ lặng lẽ nằm lại trong tâm trí của những con người đã từng đi qua những năm tháng khốc liệt ấy, và đôi khi, chỉ cần một kỷ vật nhỏ bé như một bức ảnh cũ cũng đủ để mở ra cả một không gian ký ức rộng lớn, nơi quá khứ không còn là những dòng chữ khô cứng mà trở thành những câu chuyện sống động, đầy cảm xúc và suy ngẫm. Anh hùng Lực lượng

Đắk Lắk16/04/2026NGUYỄN THỊ DIỄM HƯƠNG (Chi đoàn Trường Mầm non Hòa Xuân Đông, xã Hòa Xuân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
MỘT BỨC ẢNH ĐI QUA NỬA THẾ KỶ

KÝ ỨC KHÔNG CHỈ LÀ NHỮNG GÌ ĐÃ XẢY RA

Ký ức chiến tranh không phải lúc nào cũng rõ ràng như những trang sách lịch sử. Nó không chỉ là những trận đánh, những chiến công, mà còn là những cảm xúc rất khó gọi tên – những nỗi lo, những phút giây chờ đợi, những lần đối mặt với sự sống và cái chết mà không kịp suy nghĩ quá nhiều. Đối với ông Đặng Phi Thưởng, ký ức không chỉ là những gì đã diễn ra, mà còn là những điều không thể kể hết bằng lời. Có những gương mặt chỉ kịp nhớ trong một khoảnh khắc rồi mãi mãi không còn gặp lại. Có những câu chuyện chỉ tồn tại trong tâm trí của những người còn sống. Và có những khoảng lặng mà nếu không trải qua, sẽ rất khó để hiểu được. Chiến tranh không chỉ để lại dấu ấn trên bản đồ, mà còn để lại những vết hằn trong lòng người.

TỪ MỘT NGƯỜI CON LÀNG BIỂN

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình ngư dân, tuổi thơ của ông gắn liền với biển, với những ngày mưu sinh giản dị và những ước mơ rất đỗi bình thường. Nhưng khi đất nước bước vào thời kỳ chiến tranh, những điều bình dị ấy dần trở nên xa xỉ. Ở tuổi 15, ông tham gia lực lượng du kích địa phương. Đó không phải là một quyết định mang tính bốc đồng, mà là sự lựa chọn xuất phát từ nhận thức rõ ràng về trách nhiệm. Khi quê hương cần, người trẻ không đứng ngoài. Từ một chàng trai của làng biển, ông bước vào chiến tranh với tất cả sự chân thành và giản dị, không nghĩ đến vinh quang, không nghĩ đến danh hiệu, chỉ đơn giản là làm tròn bổn phận của mình.

NHỮNG ĐÊM KHÔNG ÁNH SÁNG

Tại bến Vũng Rô, nơi ông từng làm nhiệm vụ, có những đêm mà ánh sáng trở thành điều xa xỉ. Mọi hoạt động diễn ra trong bóng tối, không phải vì thiếu thốn, mà vì đó là cách duy nhất để đảm bảo an toàn. Trong bóng tối ấy, con người phải dựa vào nhau nhiều hơn. Không có những lời nói dài dòng, không có thời gian để giải thích, chỉ có sự tin tưởng và phối hợp tuyệt đối. Công việc bốc dỡ vũ khí diễn ra khẩn trương nhưng phải thật kín đáo. Mỗi động tác đều được tính toán, mỗi bước đi đều phải cẩn trọng. Có những lúc mà chỉ cần một sai sót nhỏ cũng có thể dẫn đến hậu quả không thể lường trước. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, con người lại trở nên gắn bó với nhau hơn bao giờ hết. Họ không chỉ là đồng đội, mà còn là chỗ dựa tinh thần của nhau.

KHI VIỆT NAM ĐƯỢC NHÌN THẤY TỪ MỘT GÓC KHÁC

Năm 1968, ông được tham gia một sự kiện quốc tế – một bước ngoặt đặc biệt trong cuộc đời. Lần đầu tiên, ông rời khỏi không gian chiến tranh để đến với một thế giới khác, nơi không có bom đạn nhưng lại đầy sự quan tâm dành cho Việt Nam. Trong buổi giao lưu, ông kể lại những câu chuyện của mình – không tô vẽ, không phóng đại, chỉ là những gì ông đã sống. Và chính sự chân thật ấy đã tạo nên sức lan tỏa mạnh mẽ. Khi ông kết thúc, không gian như lặng đi trong giây lát trước khi vỡ òa trong tiếng vỗ tay. Bạn bè quốc tế không chỉ lắng nghe, mà còn thấu hiểu và đồng cảm. Khoảnh khắc ông được nâng lên giữa vòng tay của mọi người không chỉ là sự tôn vinh dành cho cá nhân, mà còn là sự ghi nhận dành cho cả một dân tộc. Và chính khoảnh khắc ấy đã được ghi lại trong một bức ảnh – bức ảnh đi cùng ông suốt nhiều năm sau.

MỘT BỨC ẢNH – NHIỀU TẦNG Ý NGHĨA

Bức ảnh năm 1968 không chỉ ghi lại một khoảnh khắc, mà còn chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa. Đó là hình ảnh của một người lính trẻ đại diện cho Việt Nam.
Đó là sự kết nối giữa những con người đến từ nhiều quốc gia khác nhau.
Và đó cũng là minh chứng cho một thời kỳ mà tiếng nói của Việt Nam đã chạm đến trái tim của bạn bè quốc tế. Đối với ông, bức ảnh không phải là kỷ vật để tự hào, mà là một lời nhắc nhở – về những gì đã qua, về những người đã đồng hành, và về trách nhiệm của người còn sống.

SAU NHỮNG NĂM THÁNG HOA LỬA

Chiến tranh kết thúc, nhưng ký ức không kết thúc. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông tiếp tục công tác trong quân đội, đảm nhiệm nhiều vị trí khác nhau, đóng góp vào công cuộc xây dựng và bảo vệ đất nước trong thời bình. Khi trở về với cuộc sống đời thường, ông không mang theo những câu chuyện để kể lại một cách phô trương. Ông chọn cách sống lặng lẽ, giản dị, như chính con người ông từ những ngày đầu. Nhưng trong sự lặng lẽ ấy, vẫn có những giá trị được giữ gìn. Đó là tinh thần trách nhiệm, là sự kiên định, và là niềm tin vào những điều đúng đắn.

VINH QUANG VÀ SỰ KHIÊM NHƯỜNG

Khi được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, đó không chỉ là sự ghi nhận cho cá nhân ông, mà còn là sự tri ân đối với cả một thế hệ. Tuy nhiên, điều khiến nhiều người cảm phục không chỉ là danh hiệu, mà là cách ông nhìn nhận về nó. Ông không xem đó là thành tựu riêng, mà luôn nhắc đến đồng đội – những người đã cùng ông đi qua những năm tháng gian khó, trong đó có nhiều người đã không còn trở về. Sự khiêm nhường ấy làm cho câu chuyện của ông trở nên sâu sắc hơn, bởi nó cho thấy rằng giá trị thực sự không nằm ở việc được ghi nhận, mà nằm ở cách con người sống và cống hiến.

THỜI HOA LỬA – MỘT PHẦN KHÔNG THỂ TÁCH RỜI

“Thời hoa lửa” không chỉ là một giai đoạn lịch sử, mà còn là một phần của bản sắc dân tộc. Đó là thời kỳ mà con người phải đối mặt với những thử thách lớn nhất, và cũng là thời kỳ mà những giá trị cao đẹp nhất được thể hiện rõ ràng nhất. Ngày hôm nay, chúng ta không còn sống trong hoàn cảnh như thế, nhưng điều đó không có nghĩa là những giá trị ấy không còn cần thiết. Ngược lại, chính trong cuộc sống hiện đại, những giá trị như trách nhiệm, kiên trì và cống hiến lại càng cần được giữ gìn và phát huy.

MỘT LỜI NHẮC NHẸ NHÀNG CHO HÔM NAY

Bức ảnh năm 1968 vẫn còn đó, như một nhịp cầu nối giữa quá khứ và hiện tại. Nó không nói gì, nhưng lại gợi ra rất nhiều điều. Rằng có một thế hệ đã sống hết mình vì Tổ quốc. Rằng có những con người đã chọn con đường khó khăn mà không cần đắn đo. Và rằng, những gì chúng ta đang có hôm nay là kết quả của rất nhiều sự hy sinh.

“Câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là để nhớ, mà là để hiểu, để suy ngẫm và để sống sao cho xứng đáng với những gì đã được trao lại. Và có lẽ, điều ý nghĩa nhất không phải là quá khứ đã vĩ đại như thế nào, mà là hiện tại chúng ta đang sống ra sao với những giá trị ấy.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn