Một bước đi không còn giống trước
Anh vẫn bước như mọi ngày.
Chân vẫn chạm đất.
Nhịp vẫn đều.
Nhưng có gì đó đã khác.
Không nằm ở bước chân.
Mà ở điều nó mang theo.
Mỗi bước đi giờ không chỉ là di chuyển,
mà là mang theo những gì không còn.
Anh không chậm lại.
Không dừng.
Nhưng mỗi bước đều nặng hơn một chút—
không phải vì cơ thể,
mà vì ký ức.
Anh hiểu: con người không thay đổi đột ngột,
mà thay đổi trong cách họ tiếp tục bước đi.



