“Một bước không lùi”
"Một bước không lùi”
Trong những năm ác liệt của Kháng chiến chống Mỹ, một trung đội được giao nhiệm vụ giữ chốt ở một điểm cao quan trọng, mệnh lệnh rất ngắn gọn nhưng nặng như đá: “Giữ bằng mọi giá.” Ban đầu họ có 30 người, đủ để chia nhau từng vị trí, từng hướng bắn, nhưng đến giữa buổi chiều, sau nhiều đợt tấn công dồn dập, con số ấy chỉ còn 12, rồi khi trời bắt đầu sụp tối, tiếng súng thưa dần đi, nhìn lại chỉ còn 5 người bám trụ. Địch bao vây, liên tục gọi hàng, giọng vang lên giữa khoảng không: “Buông súng, sẽ được sống!”, nhưng không có lời đáp, chỉ có những loạt đạn trả lời, ngắn, gọn và dứt khoát. Đêm xuống, từng người một ngã xuống, không ai kịp nói với ai câu gì, cho đến khi chỉ còn lại một người lính cuối cùng, anh bị thương ở chân, máu thấm ướt cả đất, không thể đứng dậy, nhưng vẫn kéo mình sát mép công sự, kê súng, bắn từng viên một, chậm nhưng chắc, như thể phía sau anh vẫn còn cả một trung đội. Địch không dám tiến lên, họ tưởng vẫn còn lực lượng lớn cố thủ, cứ thế bị ghìm lại suốt đêm dài. Đến khi trời sáng, viện binh của ta kịp tới nơi, trận địa im lặng lạ thường, người lính ấy đã hi sinh từ lúc nào, thân người ngả vào thành đất, bên cạnh là khẩu súng đã nguội và những vỏ đạn được xếp thành một hàng dài, ngay ngắn, như một cách anh đánh dấu từng khoảnh khắc mình đã ở lại, không lùi dù chỉ một bước.



