Bài viết

Một bước ngoặt lớn trong đời

Đắk Lắk27/04/2026Đoàn phường Cư Bao (Đoàn phường Cư Bao)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm ấy, sân trường rực đỏ màu hoa phượng. Tiếng ve vẫn ngân lên râm ran trên những tán lá như bao mùa hạ trước, nhưng trong lòng Tuấn lại chẳng thấy bình yên như những năm tháng học trò. Trên tay cậu là giấy báo nhập ngũ – tờ giấy mỏng manh nhưng đủ để đánh dấu một bước ngoặt lớn trong đời.Tuấn vừa tròn mười tám tuổi. Cậu từng mơ sẽ trở thành sinh viên đại học, sẽ bước ra thành phố lớn để học hành, để sau này làm kỹ sư xây những cây cầu thật dài nối đôi bờ quê hương. Nhưng chiến tranh đã đến, mang theo khói lửa phủ lên cả những ước mơ tuổi trẻ.Tối hôm ấy, trong căn nhà nhỏ lợp mái ngói cũ, mẹ Tuấn lặng lẽ vá lại chiếc áo cho con. Bà không khóc, nhưng đôi mắt đỏ hoe. Tuấn ngồi bên cạnh, nhìn mái tóc mẹ đã bạc đi quá nửa vì năm tháng, lòng chợt nghẹn lại.– Mẹ… con đi rồi mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe nhé.Mẹ cậu khẽ gật đầu, giọng run run:– Mẹ chỉ mong con bình an trở về…Sáng hôm sau, cả làng tiễn những chàng trai trẻ lên đường. Dưới gốc phượng đầu làng, Mai – người con gái Tuấn thương nhất – đứng chờ cậu từ sớm. Cô trao cho Tuấn chiếc khăn tay màu trắng, góc khăn thêu dòng chữ nhỏ bằng chỉ xanh: “Bình an trở về.”Mai nghẹn ngào:– Em sẽ đợi anh.Tuấn nhìn sâu vào mắt cô, mỉm cười:– Anh nhất định sẽ trở về… khi đất nước hòa bình.Rồi đoàn xe lăn bánh, mang theo tuổi trẻ của biết bao người đi vào khói lửa.Chiến trường khốc liệt hơn bất cứ điều gì Tuấn từng tưởng tượng. Những cánh rừng cháy đen sau bom đạn. Những con suối đỏ ngầu bùn đất. Những đêm hành quân trong mưa lạnh, người lính trẻ chỉ biết siết chặt khẩu súng để giữ ấm đôi tay.Có hôm cả đơn vị phải nhịn đói suốt một ngày vì đường tiếp tế bị đánh phá. Có hôm đang ăn dở bữa cơm thì còi báo động vang lên, tất cả lại lao xuống hầm trú ẩn. Sự sống và cái chết ở chiến trường chỉ cách nhau một tiếng nổ.Nhưng chính nơi ấy, Tuấn hiểu thế nào là tình đồng đội.Đó là khi cả tiểu đội chia nhau từng ngụm nước cuối cùng giữa trưa nắng cháy. Là khi người này nhường manh áo khô cho người kia trong đêm mưa rét. Là những đêm ngồi tựa lưng vào nhau giữa rừng sâu, kể cho nhau nghe về quê nhà để quên đi nỗi sợ.Một lần, trong giờ nghỉ hiếm hoi, người đồng đội tên Phúc hỏi Tuấn:– Hòa bình rồi mày muốn làm gì?Tuấn nhìn về phía chân trời xa mờ khói súng:– Tao muốn xây cầu… thật nhiều cây cầu đẹp. Còn mày?Phúc cười:– Tao chỉ muốn về cưới vợ thôi.Cả tiểu đội cười vang. Tiếng cười trẻ trung ấy vang lên giữa chiến trường như một phép màu nhỏ bé.Nhưng chiến tranh không cho người ta giữ mãi những khoảnh khắc bình yên.Một buổi chiều cuối đông, đơn vị Tuấn nhận lệnh giữ chốt ở ngọn đồi chiến lược. Trận đánh diễn ra suốt nhiều giờ liền. Bom đạn nổ liên hồi, đất đá tung mù trời. Tiếng súng hòa lẫn tiếng hô xung phong vang dội khắp núi rừng.Giữa lúc ác liệt nhất, Tuấn nghe tiếng kêu thất thanh phía sau:– Cứu với! Phúc bị thương rồi!Quay lại, cậu thấy Phúc nằm giữa khoảng đất trống, chân bê bết máu, không thể di chuyển. Đạn địch vẫn bắn xối xả.Không kịp nghĩ ngợi, Tuấn lao ra.– Tuấn! Quay lại! Nguy hiểm lắm! – đồng đội hét lên.Nhưng cậu vẫn chạy.Tuấn kéo Phúc dậy, khoác tay bạn lên vai rồi cố sức dìu về phía chiến hào. Chỉ còn vài mét nữa…Một tiếng nổ long trời vang lên.Mảnh pháo găm vào ngực Tuấn.Cậu khụy xuống, nhưng vẫn cố đẩy Phúc về phía đồng đội trước khi bản thân ngã gục.Phúc ôm lấy Tuấn, nước mắt trào ra:– Sao mày ngốc thế… tại sao phải cứu tao…Tuấn thở dốc, máu đỏ thấm đẫm áo lính. Cậu run run lấy chiếc khăn tay Mai tặng từ túi áo ra. Góc khăn đã sờn cũ vì được giữ bên người suốt những năm tháng chiến tranh.Tuấn mỉm cười rất nhẹ:– Hòa bình rồi… nhớ sống tốt… sống luôn phần của tao…Đôi mắt người lính trẻ khép lại giữa tiếng súng và khói lửa.Ngày đất nước thống nhất, Phúc trở về quê Tuấn thay bạn báo tin. Mẹ Tuấn lặng người trước di ảnh con trai, nước mắt lăn dài nhưng đôi mắt vẫn ánh lên niềm tự hào.Mai đứng thật lâu bên mộ Tuấn. Trên tay cô vẫn cầm chiếc khăn tay trắng đã nhuốm màu thời gian.Gió chiều thổi qua cánh đồng, mang hương lúa mới ngan ngát.Mai khẽ nói:– Anh đã không trở về như lời hứa… nhưng anh đã đem hòa bình về cho đất nước.Tuấn ra đi ở tuổi đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất đời người. Cậu không kịp thực hiện giấc mơ xây cầu, không kịp khoác áo sinh viên, không kịp cùng người mình yêu đi hết những mùa phượng đỏ.Nhưng tuổi trẻ ấy đã hóa thành bất tử.Bởi thời hoa lửa là thời của những con người trẻ tuổi sống rực rỡ nhất trong khói bom đạn lửa. Họ đã lấy thanh xuân viết nên hòa bình, lấy máu xương đổi lấy độc lập cho dân tộc.Và bởi thế, dù chiến tranh đã lùi xa, thời hoa lửa ấy sẽ mãi là bản anh hùng ca đẹp nhất của một thế hệ.

Thư viện ảnh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn