Một buổi chiều cuối tháng 11
Một buổi chiều cuối tháng 11 năm đó chúng tôi được lệnh trở về nơi ở cũ và đúng ngày 5/12/1970 chúng tôi lên đường chiến đấu. Hơn 3 tháng trời hành quân gian khổ trên đường Trường Sơn cả đại đội vào đến nơi an toàn, quân số đảm bảo không ai phải gửi lại trạm, cũng có vài trường hợp bị sốt rét dọc đường nhưng chúng tôi vẫn san xẻ mang vác và cùng nhau vào tới nơi, tuy nhiên tất cả đều mệt nhoài, nhìn anh nào cũng phờ phạc hốc hác, da sạm đen, cái chất "miền bắc" dần biến đi nhường chỗ cho cái nướ
Một buổi chiều cuối tháng 11 năm đó chúng tôi được lệnh trở về nơi ở cũ và đúng ngày 5/12/1970 chúng tôi lên đường chiến đấu. Hơn 3 tháng trời hành quân gian khổ trên đường Trường Sơn cả đại đội vào đến nơi an toàn, quân số đảm bảo không ai phải gửi lại trạm, cũng có vài trường hợp bị sốt rét dọc đường nhưng chúng tôi vẫn san xẻ mang vác và cùng nhau vào tới nơi, tuy nhiên tất cả đều mệt nhoài, nhìn anh nào cũng phờ phạc hốc hác, da sạm đen, cái chất "miền bắc" dần biến đi nhường chỗ cho cái nước da: "Quân giải phóng" mắt trắng môi thâm chiếm lĩnh, ấy vậy mà vẫn còn hơn nhiều so với mấy anh lính cũ đơn vị mới ra nhận quân, nhìn anh nào cũng đen sạm, hốc hác, mắt trắng giã, môi thâm bẳn. Cả đại đội tôi gần 100 anh em được bổ xung vào tiểu đoàn 631 độc lập, trực thuộc Bộ tư lệnh B3 Tây Nguyên, đứng chân trên địa bàn tỉnh Gia Lai, với nhiệm vụ bám trụ vùng ven, phá ấp giành dân, gây dựng cơ sở cách mạng, lúc ấy anh Bính (quê Thái Bình) là tiểu đoàn trưởng, anh Như người miền nam là chính trị viên,
Anh Bồng a trưởng về đại đội 11 chủ công, còn tôi và Mai cùng về đại đội 9 lại ở cùng bộ phận hỏa lực gồm hai tiểu đội, b41 và cối 60 ly, anh Bi và anh Di người Thanh Hóa là a trưởng anh Hiếu quê Bắc Giang là đại đội trưởng, anh Thìn (quê Thái Bình) là Chính trị viên.
Lúc này không khí chiến tranh đã thực sự bắt đầu: trên trời máy bay trực thăng bay lượn thả cối, bắn đại liên xuống, L19 và OV10 bay trên cao trinh sát, thỉnh thoảng khi phát hiện được dấu vết gì khả nghi lại bắn chỉ điểm, hễ có khói trắng chỉ điểm ở đâu là máy bay chiến đấu F5E - A37, T28... lại tới ném bom, rồi UTITI .. quạt "eng eng". Đạn pháo lúc nào cũng "u u" trên đầu như sáo diều mùa thu, tiếng Cạc bin "tắc bọp", trung liên cực nhanh AR15 "loác toác" chả lúc nào yên. Hôm trước cậu liên lạc đi trước chúng tôi vào nhận chỗ ở đơn vị đã bị thương và ngày hôm sau 3 chiến sỹ lính mới cùng vào với tôi: Tùy, Nghị, Hà cùng 1 đồng chí trinh sát lính cũ đã hy sinh trên đường đi nhận chỗ lấy gạo.
Sau khi triển khai các tiểu đội đào hầm xong đến giờ cơm trưa, nhìn rá cơm lấy về quá ít, cõ lẽ chỉ mình tôi ăn cũng chả no, với thức ăn vài miếng mít xanh đẽo bỏ gai luộc, một chút nước luộc mít non pha muối trông trắng như nước vo gạo (thứ mít xanh này và rau sắn là thực phẩm chính của lính giải phóng ở Tây Nguyên). Tiểu đội lúc đó có 6 người, phải chia thành 6 bát cho đều kẻo có người hết phần cơm ăn rồi mà nghe chả thấm vào đâu với sức ăn của thanh niên tuổi 20, tiêu chuẩn ngày 0,4 kg ấy là đong vào cóng chứ làm gì có cân, vả lại toàn loại gạo lúa nương đồng bào dân tộc để lâu nên không nở chút nào, đói ơi là đói. Mãi tới những năm sau chúng tôi mới được ăn gạo miền bắc thì còn đỡ hơn, mấy anh lính cũ bảo: thế là bây giờ khá hơn rồi đấy chứ những năm trước tiêu chuẩn chỉ có 1,5 lạng/ngày, có khi chả lấy được phải nhịn đói đi hành quân dọc đường hễ thấy cây cám nào là lính xà vào ăn quả rụng Chính trị viên vừa nói vừa chảy nước mắt vì thương anh em.



