Một buổi chiều lặng gió
Một buổi chiều lặng gió, bên hiên nhà cũ, bác Hoàng Văn Bình – một cựu chiến binh – kể cho tôi nghe câu chuyện mà mỗi lần nhắc lại, bác đều lặng đi một lúc rất lâu.
Bác Bình nhập ngũ năm 1972, là chiến sĩ vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Nhiệm vụ của bác là lái xe chở hàng hóa, vũ khí vào chiến trường. Những chuyến xe ấy không chỉ đi trong đêm tối mà còn phải đối mặt với bom đạn rình rập bất cứ lúc nào.
Bác nhớ nhất là một chuyến đi giữa mùa mưa. Đường trơn trượt, bùn đất lầy lội, xe thường xuyên bị sa lầy. Đoàn xe của bác phải tắt đèn để tránh máy bay địch phát hiện, chỉ dựa vào ánh sáng yếu ớt của bầu trời và kinh nghiệm để di chuyển.
Đang đi, bất ngờ máy bay địch quần thảo, thả pháo sáng và ném bom xuống tuyến đường. Đoàn xe buộc phải dừng lại, tản ra ẩn nấp. Sau đợt oanh tạc, một chiếc xe phía trước bị trúng bom, bốc cháy dữ dội.
Không chút do dự, bác Bình cùng một số đồng đội lao tới. Trong làn khói dày đặc, họ cố gắng kéo người lái xe ra ngoài. Người đồng đội bị thương nặng, nhưng vẫn cố nói: “Hàng… phải đưa vào kịp…”.
Nghe vậy, bác Bình quay lại chiếc xe, dù lửa vẫn còn cháy, tìm cách cứu số hàng còn lại. Bác nói: “Lúc đó không nghĩ được nhiều, chỉ biết nếu hàng không tới nơi thì anh em phía trước sẽ thiếu đạn, thiếu lương thực”.
Sau nhiều giờ vật lộn, số hàng còn lại được chuyển sang xe khác và tiếp tục hành trình. Người đồng đội bị thương được đưa đi cấp cứu, may mắn giữ được tính mạng.
Bác Bình trầm ngâm: “Chiến tranh là vậy, có những chuyến đi không biết có trở về hay không. Nhưng ai cũng sẵn sàng, vì phía trước là nhiệm vụ, là đồng đội”.
Giờ đây, khi đã trở về với cuộc sống bình yên, bác vẫn nhớ như in những cung đường năm xưa—nơi mỗi bánh xe lăn qua đều mang theo ý chí và lòng dũng cảm của người lính.
Bác nói: “Chúng tôi chỉ là những người bình thường, nhưng trong chiến tranh, ai cũng cố gắng làm điều phi thường”.
Câu chuyện của bác Hoàng Văn Bình khiến tôi hiểu rằng, phía sau những chiến thắng là biết bao con người thầm lặng, bền bỉ vượt qua hiểm nguy để góp phần giữ vững mạch sống của chiến trường và của cả dân tộc.



