Một buổi tối nhớ nhà
Một buổi tối nhớ nhà
Có những buổi tối ngồi một mình, tôi nhớ nhà nhiều lắm. Nhớ tiếng mẹ gọi, nhớ bữa cơm gia đình. Trong rừng thì yên tĩnh nhưng lòng lại không yên. Tôi nhìn lên bầu trời, tìm một ngôi sao quen. Nghĩ rằng ở quê, người thân cũng đang nhìn bầu trời ấy. Cảm giác như được gần hơn một chút. Nhưng rồi lại quay về thực tại. Chiến tranh không cho phép mình yếu lòng lâu. Tôi hít sâu rồi tự trấn an. Và tiếp tục với nhiệm vụ của mình.



