Cựu chiến binh

MỘT CA CỨU THƯƠNG KHÔNG KỊP HOÀN THÀNH

Giữa mưa bom Thành cổ Quảng Trị, một ca cứu thương dở dang đã trở thành ký ức đau đáu suốt đời của người lính – nơi sự sống bị cắt ngang bởi chiến tranh.

Hưng Yên31/12/2025Nguyễn Khánh Chi (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Không phải ca cứu thương nào cũng có kết thúc. Có những ca bắt đầu bằng hy vọng, nhưng kết thúc trong im lặng. Và sự im lặng ấy, nhiều khi nặng nề hơn cả tiếng bom.

Hôm đó, ông được đưa vào bệnh xá dã chiến sau một đợt pháo dữ dội. Thương binh nằm chật kín. Người rên rỉ, người mê man, người chỉ còn thoi thóp. Các y tá, quân y chạy không ngừng nghỉ, khuôn mặt căng thẳng, mệt mỏi đến hốc hác.

Ở góc bệnh xá, có một thương binh nặng được đưa vào cùng lúc với ông. Anh bị mảnh pháo găm sâu vào ngực. Máu thấm ướt cả áo. Thở khó nhọc, từng nhịp ngắn và gấp.

Một nữ quân y trẻ lập tức cúi xuống, kiểm tra vết thương. Cô nói nhanh:
“Còn mạch. Phải cầm máu ngay.”

Cô bắt đầu băng bó. Tay run, nhưng thao tác dứt khoát. Một y tá khác giữ cáng, một người đưa bông băng. Ngoài kia, pháo vẫn nổ. Bệnh xá rung lên từng đợt, bụi đất rơi lả tả xuống vai họ.

Anh thương binh mở mắt, nhìn quanh một cách hoang mang. Khi ánh mắt chạm vào cô quân y, anh thì thào:
“Em ơi… tao còn sống không?”

Cô cúi sát lại, nói nhỏ nhưng rõ:
“Còn. Anh cố lên.”

Câu trả lời ấy không chỉ dành cho anh, mà còn để trấn an chính cô.

Nhưng chỉ ít phút sau, một loạt pháo rơi rất gần. Sức ép làm cả bệnh xá chao đảo. Đèn tắt. Mọi người ngã dúi dụi. Khi ánh sáng trở lại, anh thương binh đã lịm đi. Mạch yếu dần… rồi mất hẳn.

Cô quân y đứng lặng. Tay vẫn đặt trên ngực anh, như chưa kịp tin rằng ca cứu thương ấy đã kết thúc.

Không có tiếng khóc. Không có lời than. Chỉ có một tấm chăn được kéo lên, phủ kín khuôn mặt người lính.

Ca cứu thương không kịp hoàn thành.

Sau này, mỗi khi nhớ lại, ông không nhớ rõ gương mặt người lính ấy. Nhưng ông nhớ ánh mắt của cô quân y lúc đó – ánh mắt của người đã cố hết sức, nhưng vẫn không giữ được sự sống.

Trong chiến tranh, có những thất bại không được ghi vào báo cáo. Nhưng nó nằm lại mãi trong lòng những người làm công tác cứu thương – như một vết thương không bao giờ khép miệng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn