Bài viết

một ca gác đêm trong chiến khu

Tuyên Quang17/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm ở chiến khu không giống đêm ở làng. Nó dày hơn, sâu hơn, và gần như nuốt hết mọi âm thanh nếu bạn đứng yên đủ lâu.

Ca gác của tôi bắt đầu vào khoảng nửa đêm.

Người thay phiên chỉ khẽ chạm vào vai tôi rồi rút lui vào bóng tối của lán. Không có lời chào to tiếng, chỉ một cái gật đầu. Trong chiến khu, sự im lặng đôi khi là cách nói rõ ràng nhất.

Tôi bước ra khỏi khu lán, men theo lối mòn đã quen thuộc. Trên đầu là tán rừng đen đặc, chỉ thỉnh thoảng có một vệt sáng mỏng của trăng xuyên qua. Mặt đất ẩm, mỗi bước đi nghe rất rõ—rõ đến mức tôi phải cố bước nhẹ hơn để không làm nó “nói” quá nhiều.

Điểm gác là một mô đất thấp nhìn ra con đường mòn dẫn vào căn cứ. Không phải chòi cao hay công sự kiên cố, chỉ là một vị trí đủ để quan sát và đủ để im lặng.

Tôi ngồi xuống, tựa lưng vào thân cây. Khẩu súng đặt bên cạnh, tay vẫn đặt hờ trên nó theo thói quen.

Ban đầu, tôi cố tập trung vào “cảnh giới”: nhìn đường mòn, nghe tiếng động, phân biệt tiếng gió và tiếng người. Nhưng càng về khuya, rừng càng yên. Và khi không còn gì để quan sát, suy nghĩ bắt đầu tràn vào.

Tôi nhớ lại buổi sinh hoạt tối hôm trước. Những gương mặt mệt mỏi nhưng còn nguyên vẹn. Tiếng cười rất nhỏ khi chia cơm nắm. Và cả câu nói của người trẻ: “Em cứ tưởng không về được.”

Khi ngồi một mình giữa rừng, những câu nói đó không còn là chuyện “vừa xảy ra” nữa. Nó trở thành thứ gì đó sâu hơn, như một lớp ký ức đang lắng xuống.

Gió thổi qua tán lá, tạo ra âm thanh giống như có ai đó đang đi rất xa. Tôi quay đầu nhìn, nhưng chỉ thấy bóng tối dày đặc. Không có gì cả.

Thời gian trong ca gác đêm không trôi đều. Có lúc tưởng như chỉ vài phút, có lúc lại dài như cả giờ. Tôi bắt đầu nhận ra tiếng côn trùng, tiếng lá rơi, tiếng nước nhỏ đâu đó từ sau cơn mưa chiều. Những âm thanh rất nhỏ, nhưng khi đêm đủ yên, chúng trở nên rõ ràng đến kỳ lạ.

Có một khoảnh khắc, tôi tự hỏi: nếu lúc này mọi thứ dừng lại, chỉ còn mình ngồi đây, thì có lẽ thế giới vẫn tiếp tục mà không cần tôi. Ý nghĩ đó không buồn, cũng không vui—chỉ là một sự thật trần trụi.

Rồi tôi lại nghĩ đến căn cứ phía sau. Những người đang ngủ. Những người đang sốt. Những người ngày mai sẽ đi tiếp đường rừng. Và tôi hiểu rằng mình không “đứng một mình” ở đây, dù nhìn quanh chỉ thấy bóng tối.

Khoảng gần cuối ca, sương bắt đầu xuống. Lạnh hơn, ẩm hơn. Áo dính vào vai, hơi thở cũng thấy rõ hơn trước mặt. Tôi đứng dậy đi một vòng ngắn quanh điểm gác, chỉ để giữ tỉnh táo.

Ở phía xa, một tiếng chim đêm kêu lên rồi tắt. Không có gì đáp lại.

Khi trời bắt đầu nhạt màu ở đường chân rừng, tôi biết ca gác sắp hết. Không có tiếng còi, không có hiệu lệnh lớn. Chỉ là một người khác xuất hiện trong bóng tối, thay tôi ngồi vào vị trí cũ.

Tôi quay về lán.

Ánh sáng đầu tiên của ngày mới không rực rỡ. Nó chỉ từ từ xuất hiện, như thể rừng không vội vàng bắt đầu một ngày mới sau một đêm dài.

Tôi nằm xuống, không ngủ ngay. Trong đầu vẫn còn nguyên cảm giác của đêm vừa qua—không phải sợ hãi, không phải căng thẳng, mà là một thứ tĩnh lặng rất sâu, như thể mình vừa nghe được chính suy nghĩ của mình rõ hơn bình thường.

Và rồi tôi thiếp đi, giữa tiếng rừng đang chuyển dần sang ban ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn