Anh hùng Lực lượng vũ trang

Một cái bắt tay trước giờ xuất kích

Trời còn chưa sáng hẳn. Trong khu rừng, màn sương dày phủ xuống những lối mòn dẫn về nơi tập kết. Những người lính đã chuẩn bị xong ba lô, kiểm tra lại trang bị và ngồi chờ lệnh. Không ai nói lớn. Ai cũng hiểu giờ xuất kích đã đến gần. Ở cuối hàng quân, một chiến sĩ trẻ ngồi bên gốc cây, đôi mắt hướng về phía con đường phía trước. Đây là lần đầu anh tham gia một trận đánh lớn. Trong lòng có hồi hộp, nhưng anh cố giữ vẻ bình tĩnh.

Cao Bằng14/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Một cái bắt tay trước giờ xuất kích

Trời còn chưa sáng hẳn. Trong khu rừng, màn sương dày phủ xuống những lối mòn dẫn về nơi tập kết. Những người lính đã chuẩn bị xong ba lô, kiểm tra lại trang bị và ngồi chờ lệnh.

Không ai nói lớn. Ai cũng hiểu giờ xuất kích đã đến gần.

Ở cuối hàng quân, một chiến sĩ trẻ ngồi bên gốc cây, đôi mắt hướng về phía con đường phía trước. Đây là lần đầu anh tham gia một trận đánh lớn. Trong lòng có hồi hộp, nhưng anh cố giữ vẻ bình tĩnh.

Người tiểu đội trưởng bước đến.

Anh không hỏi người lính trẻ có sợ hay không. Cũng không nói những lời dài dòng. Người chỉ huy nhìn đồng đội một lúc rồi chìa tay ra.

Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau.

Cái bắt tay chỉ kéo dài vài giây.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy có rất nhiều điều không cần nói thành lời: hãy bình tĩnh, hãy giữ vững vị trí, hãy tin vào đồng đội và hãy trở về.

Người chiến sĩ trẻ khẽ nói:

– Anh yên tâm. Em sẽ cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Người tiểu đội trưởng gật đầu:

– Chúng ta cùng nhau.

Một tiếng còi ngắn vang lên từ phía trước.

Đơn vị bắt đầu chuyển động.

Những người lính lần lượt đứng dậy, chỉnh lại ba lô rồi nối nhau đi vào màn sương. Không có tiếng hô vang. Chỉ có tiếng bước chân đều đặn trên nền đất ẩm.

Người chiến sĩ trẻ bước được vài bước thì quay lại.

Người tiểu đội trưởng vẫn đứng đó, nhìn theo cả đội.

Hai người nhìn nhau lần cuối trước khi hàng quân khuất sau những thân cây.

Trận đánh hôm ấy diễn ra khốc liệt. Những người lính phải đối mặt với nhiều thử thách, nhưng họ vẫn giữ vững đội hình và hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Sau trận đánh, khi đơn vị tập hợp lại, người chiến sĩ trẻ tìm đến bên người tiểu đội trưởng.

Không ai nhắc lại những gì đã xảy ra.

Người tiểu đội trưởng chỉ hỏi:

– Có mệt không?

Anh trả lời:

– Mệt, nhưng còn khỏe.

Hai người lại bắt tay nhau.

Lần này, cái bắt tay không phải trước giờ xuất kích.

Đó là cái bắt tay của những người vừa cùng nhau vượt qua một thử thách.

Về sau, khi nhớ lại những năm tháng chiến tranh, người chiến sĩ nói rằng anh không nhớ hết từng câu nói trong buổi sáng hôm ấy. Nhưng anh vẫn nhớ rất rõ bàn tay của người đồng đội đã nắm lấy tay mình trước giờ xuất kích.

Bởi đôi khi trong chiến tranh, tình đồng đội không cần những lời lớn lao.

Một cái bắt tay cũng có thể thay cho lời động viên, lời nhắn nhủ và niềm tin gửi gắm giữa những người cùng chung một con đường.

Bài học: Tình đồng đội được tạo nên từ những hành động giản dị nhưng chân thành. Trong những hoàn cảnh khó khăn, một lời động viên hay một cái bắt tay đúng lúc có thể tiếp thêm niềm tin và giúp con người vững vàng hơn trước thử thách.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn