“Một cái gật đầu của Bác”
“Một cái gật đầu của Bác”
Một cựu chiến binh kể lại, lần đầu ông được gặp Hồ Chí Minh là vào khoảng đầu những năm 1960, khi còn là một thanh niên mới tham gia hoạt động. Hôm đó, một buổi gặp mặt diễn ra rất nhanh, người thì đông, ai cũng muốn được lại gần, được nói một câu gì đó với Bác, nhưng rồi cuối cùng lại không ai dám chen lên.
Ông đứng ở phía ngoài, giữa một hàng người lặng lẽ. Trong lòng cũng nghĩ, chắc mình chỉ được nhìn từ xa thôi.
Khi Bác bước qua, không khí như chùng xuống. Không ai nói to, chỉ có những ánh mắt dõi theo.
Đến lúc ngang qua chỗ ông đứng, ông vội đứng nghiêm lại, tim đập mạnh hơn bình thường. Ông kể, lúc đó cũng không nghĩ được gì nhiều, chỉ làm đúng như những gì mình được dạy — đứng thẳng, nhìn về phía trước.
Bác đi chậm lại một nhịp.
Rồi quay sang nhìn ông.
Chỉ một ánh nhìn rất ngắn.
Sau đó, Bác khẽ gật đầu.
Không nói gì. Không dừng lại lâu.
Nhưng ông bảo, chính cái khoảnh khắc ấy lại theo mình suốt cả cuộc đời.
Lúc đó, ông không thấy vui theo kiểu được gặp một người nổi tiếng. Cũng không nghĩ mình vừa được “vinh dự” gì lớn lao. Chỉ có một cảm giác rất rõ — như mình vừa được ai đó tin tưởng.
Như thể có người nói với mình, không cần thành lời: “Cố gắng lên.”
Sau này, khi nhập ngũ, những năm tháng ở chiến trường, có những lúc đói, mệt, sốt rét, có lúc tưởng như không đi nổi nữa. Nhưng mỗi lần như vậy, ông lại nhớ đến cái gật đầu hôm đó.
Không phải nhớ rõ gương mặt, không phải nhớ hoàn cảnh.
Chỉ nhớ một ánh nhìn… và một cái gật đầu rất nhẹ.
Ông nói, lạ lắm, mỗi lần nhớ lại, tự nhiên thấy mình không được phép dừng lại.
Vì nếu đã có người từng nhìn mình như thế…
thì mình phải sống và đi tiếp cho xứng đáng.
Không có lời nào được nói ra hôm ấy.
Nhưng với ông, cái gật đầu đó… đủ để đi hết cả một chặng đường dài.



