Cựu chiến binh

MỘT CÁI NẮM TAY TRƯỚC GIỜ XUNG TRẬN

Có những khoảnh khắc không phải súng đạn, không phải khẩu lệnh, mà chỉ là cái nắm tay giữa đồng đội – đủ để truyền cho nhau sức mạnh trước giờ đối mặt với sinh tử.

Hưng Yên08/01/2026Nguyễn Thị Thúy (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, có những điều tưởng nhỏ bé nhưng lại mang sức mạnh lớn lao hơn cả vũ khí. Đó là ánh nhìn, nụ cười, cái gật đầu… và đặc biệt là một cái nắm tay giữa những người lính trước giờ bước vào trận chiến. Với anh Phạm Hải Triều, ký ức về những cái nắm tay ấy vẫn còn nguyên vẹn, như vừa mới hôm qua.

Anh nhớ rõ một đêm đặc biệt, khi đơn vị chuẩn bị thực hiện nhiệm vụ quan trọng ngay giữa Sài Gòn. Ai cũng hiểu nguy hiểm đang chờ phía trước. Có thể trở về, cũng có thể ra đi mãi mãi. Không ai nói nhiều. Không khí nặng như đông cứng. Người chỉ huy nói rất ngắn: “Anh em chuẩn bị!”. Chỉ thế thôi, nhưng đằng sau đó là biết bao điều không nói thành lời.

Trước giờ xuất phát, từng người lặng lẽ nhìn nhau. Không cần diễn thuyết, không cần lời hứa hẹn, chỉ có những cánh tay đưa ra, chạm vào nhau thật chặt. Anh siết tay đồng đội bên cạnh – người từng cùng anh chia miếng cơm, chia nước uống, từng cười, từng suýt chết cùng nhau. Bàn tay thô ráp, ấm nóng ấy truyền sang anh một thứ sức mạnh kỳ lạ: vừa bình tĩnh, vừa quyết liệt, vừa như muốn nói “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn là đồng đội”.

Cái nắm tay ấy không chỉ là động viên, mà còn là lời tạm biệt không nói ra. Bởi ai cũng hiểu, biết đâu đây là lần cuối họ chạm vào nhau khi còn sống. Có người nắm tay đồng đội, cười mà mắt rưng rưng. Có người khẽ vỗ vai bạn, không nói câu nào vì sợ nói sẽ không kiềm được cảm xúc. Nhưng tất cả đều hiểu, không ai đơn độc trong cuộc chiến này.

Trong giờ phút căng thẳng nhất của trận đánh đêm hôm đó, khi tiếng súng vang lên, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc, anh bỗng nhớ lại cái nắm tay trước đó. Nó như lời nhắc nhở: phía sau anh không chỉ là Tổ quốc, là nhân dân, mà còn là đồng đội – những người đã đặt niềm tin vào anh, gửi gắm hy vọng vào anh. Và vì thế, anh càng phải vững vàng, càng phải sống, phải hoàn thành nhiệm vụ.

Có những đồng đội sau trận đánh ấy đã không còn trở về. Khi đứng trước mộ họ sau hòa bình, anh lại nhớ cái nắm tay cuối cùng năm nào. Nó không còn là kỷ niệm buồn nữa, mà trở thành niềm tự hào. Bởi anh hiểu: họ đã bước vào trận chiến không phải trong cô đơn, mà với tình đồng đội ấm áp.

Đến tận bây giờ, khi đã về già, mỗi khi gặp lại đồng đội cũ, họ vẫn thường nắm tay nhau thật lâu. Không còn tiếng súng, không còn hiểm nguy, nhưng cái nắm tay ấy vẫn mang nguyên ý nghĩa của ngày xưa: yêu thương, tin tưởng và trân trọng. Và trong ký ức của anh Phạm Hải Triều, “một cái nắm tay trước giờ xung trận” luôn là biểu tượng đẹp nhất của tình đồng đội trong chiến tranh – giản dị nhưng vô cùng thiêng liêng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn