MỘT CÁI ÔM MUỘN MÀNG (1)
Câu chuyện nói về một cái ôm đến muộn – khi khoảng cách do chiến tranh tạo ra khiến tình cảm gia đình phải chờ đến hòa bình mới có thể bộc lộ trọn vẹn.
Trong gia đình tôi, cái ôm không phải là điều quen thuộc. Cha tôi là người ít nói, ít thể hiện cảm xúc. Ngay cả khi trở về sau chiến tranh, cha vẫn giữ sự lặng lẽ ấy.
Những ngày đầu cha về, chúng tôi sống bên nhau nhưng vẫn có một khoảng cách vô hình. Cha chưa quen với nhịp sống gia đình, còn tôi chưa quen với sự có mặt của cha. Chúng tôi nói chuyện với nhau bằng những câu ngắn gọn, chủ yếu xoay quanh công việc, sức khỏe.
Một hôm, tôi chuẩn bị lên đường nhận công tác xa nhà. Buổi sáng, cha dậy sớm, đứng ở sân nhìn tôi buộc lại ba lô. Cha không nói gì, chỉ lặng lẽ giúp tôi chỉnh lại dây đeo.
Khi tôi bước ra khỏi cổng, cha gọi lại. Giọng cha trầm, khàn. Cha tiến lại gần, đặt tay lên vai tôi, rồi bất ngờ ôm tôi vào lòng. Cái ôm vụng về, ngắn ngủi, nhưng ấm. Tôi đứng yên, cảm nhận rõ hơi thở của cha, mùi quen thuộc của người lính.
Đó là lần đầu tiên và cũng là lần duy nhất cha ôm tôi như thế. Tôi hiểu rằng, chiến tranh đã khiến cha quen với việc giấu cảm xúc. Phải đến khi hòa bình, những điều chưa kịp nói mới dám bộc lộ.
Cái ôm muộn màng ấy theo tôi suốt quãng đời sau này. Nó dạy tôi rằng, có những tình cảm không mất đi, chỉ là bị chiến tranh làm cho chậm lại. Và khi có cơ hội, dù muộn, chúng vẫn đủ sức sưởi ấm cả một đời người.


