Cựu chiến binh

MỘT CÁNH QUÂN TRONG NĂM MŨI TIẾN CÔNG LỊCH SỬ

Câu chuyện khắc họa vai trò của một cánh quân trong đội hình năm mũi tiến công chiến dịch Hồ Chí Minh, nơi người lính Phạm Thanh Tịnh cùng đồng đội bước vào giai đoạn quyết định nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Hưng Yên09/01/2026Bùi Cẩm Bích (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau chiến thắng Buôn Ma Thuột, không khí trong đơn vị Phạm Thanh Tịnh thay đổi rõ rệt. Những khuôn mặt còn vương mệt mỏi sau nhiều ngày chiến đấu ác liệt, nhưng ánh mắt ai cũng ánh lên niềm tin mạnh mẽ. Tất cả đều cảm nhận được một điều: cục diện chiến tranh đã chuyển sang giai đoạn mới, giai đoạn quyết định.

Lệnh mới được truyền xuống nhanh chóng. Đơn vị ông được sáp nhập vào đội hình Quân đoàn 3 – một trong những lực lượng chủ lực tinh nhuệ, chuẩn bị tham gia chiến dịch có ý nghĩa sống còn đối với vận mệnh dân tộc: Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Trong đội hình ấy, họ là một cánh quân, nhưng mỗi cánh quân đều mang trên vai trọng trách nặng nề như nhau.

Những ngày chuẩn bị cho chiến dịch diễn ra khẩn trương nhưng tuyệt đối bí mật. Hành quân liên tục, thay đổi vị trí, ém quân, ngụy trang… mọi hoạt động đều được tính toán kỹ lưỡng. Phạm Thanh Tịnh lúc này đã không còn là người lính non trẻ của những ngày đầu nhập ngũ. Sau các trận đánh lớn nhỏ, ông hiểu rõ hơn bao giờ hết thế nào là kỷ luật chiến trường, thế nào là giá trị của sự phối hợp hiệp đồng.

Trong các buổi quán triệt nhiệm vụ, cán bộ chỉ huy nhấn mạnh: năm mũi tiến công sẽ đồng loạt đánh thẳng vào sào huyệt cuối cùng của địch – Sài Gòn. Mỗi mũi, mỗi hướng đều có nhiệm vụ riêng, nhưng tất cả cùng chung một mục tiêu: kết thúc chiến tranh, thống nhất đất nước.

Nghe những lời ấy, trong lòng Phạm Thanh Tịnh dâng lên cảm xúc khó tả. Ông ý thức rất rõ: mình đang đứng trước thời khắc lịch sử. Bao năm chiến đấu, bao đồng đội đã ngã xuống, tất cả đều hướng về thời điểm này. Không ai cho phép mình chùn bước.

Những ngày hành quân thần tốc nối tiếp nhau. Đường dài, nắng gắt, bụi đỏ bám đầy quân phục. Có những lúc dừng chân chớp nhoáng bên vệ đường, người lính vừa ăn vội nắm cơm, vừa lau súng, vừa tranh thủ chợp mắt vài phút. Nhưng không ai than phiền. Bởi trong tim mỗi người đều chung một suy nghĩ: đi nhanh thêm một bước, hòa bình sẽ đến sớm hơn một ngày.

Khi đội hình tiến sâu hơn về phía Nam, tiếng súng địch thưa dần, nhưng không vì thế mà nguy hiểm giảm bớt. Những ổ đề kháng còn sót lại vẫn chống trả quyết liệt. Phạm Thanh Tịnh cùng đồng đội nhiều lần phải vừa hành quân vừa chiến đấu, bảo đảm đội hình tiến công không bị chậm nhịp.

Trong đội hình năm mũi tiến công, ông và đồng đội không nhìn thấy toàn bộ chiến trường, không biết hết diễn biến ở các hướng khác. Nhưng họ tin tưởng tuyệt đối vào sự chỉ huy của Bộ Tổng tư lệnh, vào sức mạnh của toàn quân. Niềm tin ấy giúp người lính vượt qua mệt mỏi, vượt qua nỗi lo sinh tử.

Có những đêm dừng quân, nằm giữa rừng cao su bạt ngàn, Phạm Thanh Tịnh nhìn lên bầu trời đầy sao mà nghĩ: Có lẽ ngày đất nước thống nhất không còn xa nữa. Nghĩ đến đó, ông thấy mọi gian khổ đều trở nên nhẹ tênh.

Khi bước vào giai đoạn cuối của chiến dịch, nhịp độ hành quân càng gấp gáp. Tin chiến thắng từ các hướng dồn dập truyền về. Mỗi bản tin là một lần tinh thần toàn đơn vị được tiếp thêm lửa. Người lính hiểu rằng, mình đang là một mắt xích trong guồng máy lịch sử đang chuyển động không gì ngăn nổi.

Sau này, khi hồi tưởng lại, cựu chiến binh Phạm Thanh Tịnh luôn nói: Được là một cánh quân trong năm mũi tiến công Chiến dịch Hồ Chí Minh là niềm tự hào lớn nhất đời tôi. Không phải vì danh hiệu, mà vì ông đã được góp mặt trong khoảnh khắc kết thúc một cuộc chiến kéo dài suốt mấy chục năm, đem lại hòa bình cho dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn