Cựu chiến binh

Một cánh tay gửi lại chiến trường, một nghị lực dành trọn cho cuộc đời

TP. Hồ Chí Minh22/08/2026xã Nam Sách (Xã Nam Sách)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những lá thư dù chỉ vài trang giấy cũ vẫn đủ sức đưa người ta trở về một thời lịch sử. Với cựu Đội trưởng Đội nữ du kích Củ Chi Võ Thị Trong, lá thư của nhà thơ Hoài Vũ viết ngày 20/3/1974 chính là một kỷ vật như thế. Bức thư nhắc lại cuộc gặp giữa ông và cô gái Củ Chi tại Đại hội Anh hùng toàn Miền năm 1967, khi chị mới 17 tuổi nhưng đã nổi tiếng với những chiến công và danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”, “Dũng sĩ diệt xe tăng”. Nhà thơ viết thư sau khi nghe tin người nữ du kích ấy đã “dâng cho Tổ quốc một cánh tay”, nhưng với cánh tay còn lại vẫn tiếp tục khiến quân thù khiếp sợ. Đằng sau những dòng chữ ấy là một cuộc đời chiến đấu đầy gian khổ. Sinh ra ở Củ Chi, chị Võ Thị Trong tham gia du kích từ năm 1965. Trong những năm địch liên tục càn quét, chị nhiều lần trực tiếp chiến đấu, tổ chức lực lượng, nắm tình hình và xây dựng cơ sở trong lòng dân. Có lần bị bắt, chị phải đối mặt với những trận tra khảo khốc liệt nhưng vẫn giữ vững bí mật. Sau ba lần bị bắt, cánh tay trái bị thương nặng và nhiễm trùng, chị buộc phải cắt cụt. Thế nhưng mất cánh tay không có nghĩa là mất sức chiến đấu. Năm 1973, chị được giao làm Đội trưởng Đội nữ du kích Củ Chi, chỉ huy lực lượng tiếp tục đánh địch, giữ đất, giành dân trong những năm cuối của cuộc kháng chiến. Tháng 4/1975, chị cùng các nữ du kích được biên chế vào Trung đoàn Gia Định 2, tham gia nhiệm vụ đánh chiếm Tòa hành chính tỉnh Gia Định, hỗ trợ nhân dân nổi dậy giành chính quyền. Hòa bình, chị lại bước vào một mặt trận khác: mặt trận chống đói nghèo. Với một cánh tay, chị vẫn học tập, nuôi con, làm kinh tế VAC, gây dựng gia đình. Không dừng lại ở đó, nhiều năm qua chị dành một phần thu nhập để giúp học sinh nghèo, trẻ mồ côi, ủng hộ các hoạt động xã hội và “Đền ơn đáp nghĩa”. Lá thư cũ của Hoài Vũ vì thế không chỉ là kỷ niệm về một người nữ du kích. Nó còn là lời chứng cho một thế hệ đã biết hy sinh tuổi trẻ, sức khỏe và cả thân thể mình cho Tổ quốc, rồi tiếp tục sống đẹp trong những năm tháng hòa bình.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn