Một cánh tay, một ý chí – câu chuyện ở lô cốt Đông Khê
Bùi Linh Phương

Một cánh tay, một ý chí – câu chuyện ở lô cốt Đông Khê
Có những câu chuyện về chiến tranh không cần nhiều lời kể. Chỉ một chi tiết cũng đủ khiến người đọc hình dung về sự khốc liệt của chiến trường và sức mạnh của ý chí con người. Với Anh hùng La Văn Cầu, đó là câu chuyện về quả bộc phá nặng 12 kg, cánh tay phải bị thương và quyết tâm phá bằng được lô cốt địch trong trận đánh Đông Khê năm 1950.
Trong trận đánh ấy, La Văn Cầu là Tổ trưởng một tổ bộc phá gồm 5 người. Đây là lần đầu tiên tổ của ông thực hiện nhiệm vụ đánh bộc phá. Bộc phá có ít, ông đã có sáng kiến lấy mìn của địch để phá hàng rào. Trước hỏa lực dữ dội của đối phương, những người lính trong tổ vẫn quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ. Khi bị thương nặng, họ chỉ nói ra khi không còn đủ sức tiếp tục, rồi nhắn nhủ đồng đội cố gắng hoàn thành nhiệm vụ và trả thù cho những người đã hy sinh.
Trận đánh ngày càng khốc liệt. Khi cách lô cốt địch khoảng 15 thước, thêm hai người trong tổ bị bắn trúng và hy sinh. La Văn Cầu ôm hôn vĩnh biệt đồng đội. Sự mất mát ấy không khiến ông lùi bước. Ngược lại, nỗi đau biến thành quyết tâm: phải hoàn thành nhiệm vụ, phải phá được lô cốt.
Rồi chính ông cũng bị thương.
Đạn bắn trúng cánh tay phải và má phải. Trong khoảnh khắc tưởng như cái chết đã cận kề, ông cố hô vang: “Hồ Chủ tịch muôn năm, Việt Nam độc lập muôn năm”. Khi tỉnh lại, cánh tay phải đã bị thương nặng, một bên người tê đi. Nhưng điều đầu tiên ông nghĩ đến vẫn là nhiệm vụ.
Ông tìm người nhờ chặt cánh tay để có thể tiếp tục chiến đấu. Sau đó, bằng cánh tay trái, ông xách quả bộc phá nặng 12 kg và tiếp tục tiến về phía lô cốt.
Đường đến mục tiêu không hề dễ dàng. Ông đã hai lần nhảy hụt qua giao thông hào vì sức đã yếu. Tiếng súng liên thanh của địch vẫn nổ ran, những lỗ châu mai liên tục nhả đạn. Dưới giao thông hào, ông đã quá mệt. Nhưng lời Ban Chỉ huy dặn phải phá bằng được lô cốt vẫn vang lên trong suy nghĩ. Đông Khê là vị trí rất quan trọng, bảo vệ đường số 4; lô cốt này bắn xuống đường Thất Khê và yểm hộ bốt Cam Vây. Nếu không phá được, quân ta khó tiến.
Nghĩ đến nhiệm vụ, ông lại thấy hăng lên.
Và ông tiếp tục xách bộc phá tiến về phía trước. Khi đến gần chân lô cốt, La Văn Cầu men lại lỗ châu mai, chờ thời điểm địch thay băng đạn. Khi tiếng súng tạm im, ông xông lại, đưa quả bộc phá vào lỗ châu mai. Địch ở bên trong dùng báng súng đẩy ra hai lần. Lần đầu, vì tay yếu nên quả bộc phá chưa được đưa vào sâu và lại bị đẩy ra.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Nhưng người chiến sĩ ấy không dừng lại.
Ông nảy ra sáng kiến dùng chân đẩy quả bộc phá vào. Nhờ sức mạnh của chân, quả bộc phá được đẩy sâu, bịt chặt lỗ châu mai và địch không thể đẩy ra nữa. Sau khi chạy ra xa lô cốt khoảng 10–15 thước, ông giật nụ xòe. Tiếng nổ vang lên. Sức ép của quả bộc phá khiến ông ngất đi mấy phút. Khi tỉnh lại, trước mắt ông là lô cốt đã tan tành, chỉ còn một đống gạch trắng xóa. Những người lính xung kích từng loạt, từng loạt tiến vào vị trí Đông Khê.
Điều khiến ông sung sướng không phải là chiến công của riêng mình. Đó là cảm giác đã hoàn thành nhiệm vụ và trả thù được cho bốn người bạn trong tổ.
Tấm gương chiến đấu của Anh hùng La Văn Cầu sau đó đã cổ vũ phong trào thi đua giết giặc lập công trong toàn quân, trở thành lá cờ đầu trong phong trào thi đua sử dụng bộc phá công đồn – một hình thức chiến thuật mới của quân đội ta từ Chiến dịch Biên giới năm 1950.
Đông Khê đã đi vào lịch sử. Và trong ký ức về trận đánh ấy, hình ảnh một người chiến sĩ bị thương nhưng vẫn ôm quả bộc phá tiến về phía lô cốt đã trở thành một biểu tượng về ý chí hoàn thành nhiệm vụ.
Đó là một “hoa lửa” của những năm tháng chiến tranh – được kết tinh từ lòng dũng cảm, sự quyết tâm và tình đồng đội.



