MỘT CÂU CHUYỆN CHỈ DIỄN RA TRONG MỘT ĐÊM
Một đêm duy nhất ở Thành cổ – nơi mọi sự kiện, cảm xúc, sinh tử được dồn nén trong vài giờ ngắn ngủi nhưng ám ảnh suốt đời.
Có những câu chuyện kéo dài cả đời người. Nhưng cũng có những câu chuyện chỉ diễn ra trong một đêm, mà dư âm của nó theo ta suốt phần đời còn lại.
Đêm đó, Thành cổ tối hơn mọi đêm khác. Không trăng. Không sao. Chỉ có ánh pháo sáng thỉnh thoảng xé ngang bầu trời, rồi tắt lịm như một hơi thở gấp.
Đơn vị tôi nhận lệnh giữ chốt. Không ai nói nhiều. Ai cũng hiểu: đêm nay sẽ rất dài.
Chúng tôi ngồi trong hầm, lưng dựa vào đất ẩm. Mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng. Có người nghĩ về nhà. Có người nghĩ về sáng mai. Có người không nghĩ gì nữa, chỉ lắng nghe nhịp tim mình trong bóng tối.
Khoảng nửa đêm, pháo bắt đầu dội. Mặt đất rung lên. Đất đá rơi xuống hầm. Tiếng nổ dồn dập, không cho người ta kịp phân biệt đâu là phút, đâu là giây. Thời gian co lại, đặc quánh.
Trong ánh sáng chớp nhoáng của pháo sáng, tôi nhìn thấy khuôn mặt đồng đội. Trắng bệch. Căng thẳng. Nhưng không ai bỏ vị trí.
Có một khoảnh khắc rất ngắn, giữa hai loạt pháo, im lặng bao trùm. Im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng thở của chính mình. Tôi chợt nghĩ: có thể đây là khoảnh khắc cuối cùng mình còn ý thức rõ ràng như thế này.
Rồi tiếng nổ lại ập đến.
Đến gần sáng, pháo thưa dần. Chúng tôi vẫn còn sống. Nhưng trong đêm đó, có người đã không qua được. Khi trời hửng sáng, tôi nhìn thấy họ nằm yên, như đang ngủ, chỉ khác là không còn hơi thở.
Câu chuyện của đêm ấy, xét cho cùng, không có cao trào rõ rệt, không có anh hùng nổi bật. Chỉ có những con người bình thường đi qua một đêm bất thường.
Nhưng chính đêm ấy đã thay đổi tôi. Nó dạy tôi hiểu rằng: đôi khi, cả một đời người có thể được quyết định chỉ trong vài giờ của bóng tối.


