Cựu Thanh niên xung phong

một câu chuyện mới, được viết xúc động – sâu lắng – đậm giá trị nhân văn, về cựu Thanh niên xung phong Trần Thị Bảy (sinh năm 1959, quê xã Sơn Đông, tỉnh Phú Thọ)

một câu chuyện mới, được viết xúc động – sâu lắng – đậm giá trị nhân văn, về cựu Thanh niên xung phong Trần Thị Bảy (sinh năm 1959, quê xã Sơn Đông, tỉnh Phú Thọ)

Phú Thọ09/12/2025Dương Đức Thông (Đoàn xã Sơn Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN VỀ CỰU THANH NIÊN XUNG PHONG TRẦN THỊ BẢY

(Một khúc trầm đẹp giữa những năm tháng tuổi trẻ)

Trần Thị Bảy, cô gái Sơn Đông sinh năm 1959, lớn lên giữa những năm đất nước còn ngổn ngang bom đạn. Lúc ấy, cô mới mười bảy tuổi – cái tuổi đang đẹp nhất của đời người, đáng lẽ để mơ mộng về mái trường, về những buổi trăng đầu ngõ, về một tương lai bình yên bên gia đình. Thế nhưng chiến tranh đâu cho người trẻ chọn sự bình yên.

Một buổi chiều cuối năm 1976, khi đội tuyển quân của xã đi dọc xóm, cô Bảy như bị thôi thúc bởi tiếng gọi thiêng liêng từ lòng đất quê hương. Cô bước tới, ký vào tờ đăng ký Thanh niên xung phong bằng một bàn tay run nhẹ, nhưng ánh mắt thì sáng và kiêu hãnh. Mẹ cô chỉ biết đứng nhìn theo, nén tiếng nấc vào lòng.

Những năm tháng ở tuyến lửa

Cô Bảy được điều vào đội TNXP làm nhiệm vụ mở đường, tải đá, thu gom vật liệu và cứu hộ giao thông ở những trọng điểm thường xuyên bị sạt lở và bom bi sót lại.

Nhiều người nói: “Con gái thì làm được gì nhiều!”. Nhưng cô Bảy chứng minh điều ngược lại.

Những đêm mưa tầm tã, đất đá đổ ầm từ sườn núi, cả đơn vị chỉ thấy bóng một cô gái nhỏ nhắn, đôi vai ướt sũng, đang cặm cụi bới từng lớp đất để tìm cho bằng được một cậu chiến sĩ bị vùi lấp. Khi kéo được đồng đội ra ngoài, tay cô rớm máu, nhưng nụ cười vẫn hiền:

“Còn thở là còn hy vọng. Cứu được nhau là vui rồi.”

Ở bãi bom bi còn sót lại, có lần đội nhận nhiệm vụ rà phá thủ công. Ai cũng sợ – sợ sai một nhịp là mất đi một phần cơ thể, sợ không kịp nhìn lại quê nhà. Vậy nhưng cô Bảy lại là người xung phong bước xuống đầu tiên.

Tiếng tách của mảnh bi nổ chậm vẫn còn như vang trong ký ức. Một lần, mảnh bom xẹt qua má cô, để lại vết sẹo mảnh như sợi chỉ. Đồng đội hoảng hốt, còn cô chỉ cười:

“Bom đạn chừa mình một đường sống, là để mình làm thêm việc tốt.”

Tình yêu để lại phía sau

Trong đội có một cậu y tá trẻ rất thương cô. Hai người từng hẹn: “Hết chiến tranh, anh về Sơn Đông xin phép thầy u cho cưới”. Nhưng buổi hẹn ấy không bao giờ thành.

Một chiều, khi đơn vị đang san lấp đường, quả bom nổ chậm phát nổ. Anh hy sinh ngay tại chỗ.

Hôm nhận tin, cô lặng người. Không khóc, không ngã quỵ – chỉ bước lùi vài bước và ngồi xuống, tựa đầu vào cuốc, hai vai run lên. Đêm đó, cô thức trắng, viết cho gia đình anh một lá thư dài đến hai mặt giấy.

Cả đời cô kể lại với giọng nghẹn:

“Tình yêu đầu của tôi nằm lại ở chiến trường. Tôi giữ lời hẹn, giữ cho cả hai.”

Có lẽ từ đó, cô không lập gia đình. Không phải vì không ai thương, mà vì trái tim cô đã gửi lại một phần nơi cậu y tá năm ấy.

Một đời lặng thầm – một tấm gương sáng

Xuất ngũ trở về Sơn Đông, cô Bảy không đòi hỏi chế độ hay ưu tiên. Cô xin làm công nhân ở Hợp tác xã, rồi sau này chuyển sang làm công việc tự do để nuôi mẹ già.

Vết thương chiến tranh tái phát, khớp chân trái mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức, sẹo sau vai trái thường rỉ máu khi làm việc nặng. Nhưng cô chưa từng than một lời.

Cô thường nói:

“Đồng đội tôi nhiều người còn chưa kịp trở về. Tôi còn sống khỏe, còn được nhìn quê mình đổi mới – thế là đủ.”

Những năm gần đây, dù tuổi đã ngoài sáu mươi, cô vẫn tích cực tham gia các phong trào của Hội Cựu TNXP xã:

  • Giúp đỡ các gia đình khó khăn,

  • Hỗ trợ làm nhà nhân ái,

  • Vận động hiến đất làm đường,

  • Dạy đám trẻ trong xóm cách sống tử tế, biết nhớ nguồn.

  • Nhiều bạn trẻ ở Sơn Đông vẫn bảo nhau:

    “Cô Bảy không phải người kể chuyện hay, nhưng câu chuyện đời cô là bài học lớn nhất.”

    Khúc lặng cuối câu chuyện

    Bây giờ, mỗi khi chiều về, cô Bảy hay ngồi trước hiên nhà, nơi có cây bưởi bố cô trồng năm cô lên tám. Mỗi độ bưởi nở, hương thơm lại đưa cô về những năm tháng tuổi 17 – đầy mất mát nhưng cũng đầy tự hào.

    Có lần, một cháu nhỏ hỏi cô:
    Cô có tiếc tuổi xuân không?

    Cô nhìn về phía núi xa, nơi mây phủ mờ như khói súng năm nào, rồi khẽ đáp:

    “Không con ạ. Người ta sống trên đời chỉ cần làm được điều có ích cho quê hương. Tự khắc tuổi xuân sẽ trở thành đẹp.”

    Và đúng vậy – tuổi xuân của cựu Thanh niên xung phong Trần Thị Bảy không chỉ đẹp, mà còn tỏa sáng như một ngọn lửa ấm, đủ để nhiều thế hệ sau soi vào mà sống tử tế hơn, biết ơn hơn.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn