MỘT CÂU CHUYỆN NHỎ TRONG CHIẾN THẮNG LỚN
Trong bản anh hùng ca của Điện Biên Phủ, có những câu chuyện rất nhỏ, lặng lẽ như hạt cát, nhưng chính chúng góp phần làm nên ngọn núi chiến thắng.
Chiến thắng Điện Biên Phủ thường được nhắc đến bằng những con số lớn, những trận đánh quyết định, những mốc thời gian chói lọi. Nhưng trong ký ức của người lính từng đi qua cuộc chiến ấy, chiến thắng lại được ghép nên từ vô vàn câu chuyện rất nhỏ, tưởng chừng không đáng kể.
Ông Đặng Văn Duy nhớ một đêm mưa rừng, khi cả tổ pháo đang vật lộn để giữ cho khẩu pháo không trượt xuống vực. Dây chão đã sờn, tre lót dưới bánh pháo bắt đầu nứt. Chỉ cần một khoảnh khắc lơ là, mọi công sức sẽ đổ xuống đáy sâu.
Trong khoảnh khắc ấy, một người lính trẻ hơn, gầy gò, đã lao lên, lấy thân mình chèn bánh pháo. Không ai ra lệnh. Không ai kịp suy nghĩ. Đó là phản xạ tự nhiên của người biết rằng nếu khẩu pháo trôi đi, cả đơn vị sẽ mất tất cả.
Người lính ấy bị thương nặng, nhưng khẩu pháo được giữ lại. Câu chuyện ấy không được ghi vào báo cáo chiến công. Không có huân chương, không có lễ tuyên dương. Nhưng với những người chứng kiến, đó là một phần của chiến thắng.
Sau này, khi nghe người ta nói về “chiến thắng lừng lẫy năm châu”, ông Duy thường nghĩ đến câu chuyện nhỏ ấy. Ông hiểu rằng chiến thắng lớn không tự nhiên xuất hiện. Nó được xây nên từ những lựa chọn rất nhỏ, rất nhanh, rất con người.
Mỗi câu chuyện nhỏ như thế, nếu tách riêng ra, có thể chẳng đủ để viết thành lịch sử. Nhưng khi hàng vạn câu chuyện nhỏ cùng tồn tại, chúng tạo thành sức mạnh không gì lay chuyển nổi. Đó chính là bản chất sâu xa của Điện Biên Phủ.


