MỘT CÂU “GIỮ GÌN”
Ngày tiễn một người lính lên đường, người ở lại thường chẳng biết nói gì nhiều.
Có lẽ chỉ vài câu dặn dò.
“Giữ gìn sức khỏe.”
“Cố gắng nhé.”
“Bao giờ về?”
Những câu nói tưởng bình thường ấy đôi khi lại theo một người suốt nhiều năm.
Năm 1977, Lê Đình Sơn nhập ngũ khi vừa hai mươi tuổi và đến chiến trường C.
Tôi cứ nghĩ về khoảnh khắc ấy.
Một chàng trai rời quê.
Phía sau là những người thân.
Phía trước là một chặng đường chưa biết sẽ như thế nào.
Có lẽ trong giây phút ấy, chẳng ai biết lời tạm biệt nào sẽ trở thành lời nói mà mình nhớ nhất.
Nhưng chính những lời rất giản dị lại có sức sống lâu bền nhất.
Bởi khi con người đứng trước một cuộc chia xa, họ không cần những lời hoa mỹ.
Họ chỉ cần biết rằng ở phía sau vẫn có người chờ mình.
Và ở phía trước, mình có một nhiệm vụ phải hoàn thành.
Gần nửa thế kỷ đã trôi qua.
Những người trẻ của năm 1977 giờ đã trở thành những người cao tuổi.
Nhưng hai chữ “giữ gìn” có lẽ vẫn còn nguyên ý nghĩa.
Giữ gìn quê hương.
Giữ gìn gia đình.
Giữ gìn những giá trị mà bao thế hệ đã hy sinh để có được.
Có những lời tiễn đưa chỉ vài giây để nói, nhưng phải mất cả một đời mới hiểu hết ý nghĩa của nó.



