Một câu hát giữa chiến hào
Đêm xuống. Sau một ngày dài, đơn vị tạm nghỉ trong một công sự giữa vùng núi. Không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió lướt qua những tán cây. Ai cũng mệt. Một chiến sĩ trẻ ngồi dựa vào thành công sự, khẽ thở dài: – Nhớ nhà quá. Không ai đáp ngay.

Đêm xuống.
Sau một ngày dài, đơn vị tạm nghỉ trong một công sự giữa vùng núi. Không gian yên tĩnh, chỉ còn tiếng gió lướt qua những tán cây.
Ai cũng mệt.
Một chiến sĩ trẻ ngồi dựa vào thành công sự, khẽ thở dài:
– Nhớ nhà quá.
Không ai đáp ngay.
Bởi mỗi người đều đang nhớ một nơi nào đó.
Câu hát bất chợt
Một lúc sau, từ phía cuối vị trí vang lên một câu hát khe khẽ.
Không lớn.
Không trọn vẹn.
Nhưng đủ để mọi người chú ý.
Người đang ngồi bên cạnh mỉm cười:
– Ai hát đấy?
Một chiến sĩ đáp:
– Tôi.
– Hát tiếp đi.
Anh ngập ngừng:
– Tôi hát không hay.
Bế Văn Đàn cười:
– Ở đây chẳng ai chấm điểm.
Mọi người bật cười.
Câu hát lại vang lên.
Nhớ quê trong tiếng hát
Không ai hát thật to.
Họ chỉ khe khẽ nối tiếp nhau bằng những câu hát quen thuộc, gợi nhớ quê nhà và những ngày bình yên.
Một người nhớ cánh đồng.
Một người nhớ con đường về bản.
Một người nhớ tiếng mẹ gọi bên bếp lửa.
Bế Văn Đàn ngồi lắng nghe.
Anh nói:
– Nghe tiếng hát tự nhiên thấy quê nhà gần hơn.
Người bên cạnh đáp:
– Tôi cũng thấy vậy.
Một phút bình yên
Chỉ một lúc thôi, những người lính tạm quên đi sự mệt mỏi.
Họ kể chuyện quê.
Nhắc đến gia đình.
Cười vì những chuyện nhỏ.
Rồi một chiến sĩ nói:
– Sau này hòa bình, nhất định chúng ta phải gặp lại nhau.
Bế Văn Đàn gật đầu:
– Nhất định.
Không ai biết tương lai sẽ ra sao.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, họ vẫn tin vào ngày mai.
Khi câu hát dừng lại
Đêm càng sâu.
Người chỉ huy nhắc mọi người nghỉ ngơi và giữ yên lặng.
Câu hát dừng.
Nhưng dư âm vẫn còn trong lòng những người lính.
Giữa chiến tranh, một câu hát có thể chẳng làm thay đổi tình hình.
Nhưng nó có thể làm dịu đi nỗi nhớ nhà.
Nó nhắc người lính rằng phía sau những ngày gian khổ vẫn có một quê hương để nhớ, một gia đình để thương và một ngày hòa bình để hy vọng.
Một câu hát giữa chiến hào vì thế không chỉ là tiếng hát. Đó còn là tiếng lòng của những người lính trẻ đang cố giữ lại sự bình yên trong tâm hồn giữa những năm tháng khắc nghiệt.
Và đôi khi, chỉ một câu hát rất khẽ cũng đủ để những người xa nhà cảm thấy:
Quê hương vẫn ở bên mình.


